Con trai tôi là niềm tự hào của cả gia đình. Từ nhỏ, cháu học khá, ngoan ngoãn và luôn nói muốn đi du học. Khi con học xong phổ thông, vợ chồng tôi gần như không đắn đo. Chúng tôi tin nếu có bằng cấp quốc tế, biết ngoại ngữ và được tiếp cận môi trường tốt, con sẽ có nhiều cơ hội phát triển hơn bạn bè cùng trang lứa.
Để có đủ tiền, vợ chồng tôi quyết định bán căn nhà tích góp cả đời, được khoảng 5 tỷ đồng. Sau đó chuyển sang ở căn nhà nhỏ hơn. Khoản tiền ấy gần như dành hết cho học phí, sinh hoạt và những chi phí phát sinh trong nhiều năm con ở nước ngoài. Có người khuyên nên giữ lại tài sản phòng thân, nhưng lúc đó chúng tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng đầu tư cho con là khoản đầu tư đáng giá nhất.
Ngày con tốt nghiệp, cả gia đình đều háo hức. Tôi từng nghĩ chỉ cần về nước, con sẽ nhanh chóng tìm được công việc tốt với mức thu nhập đủ để ổn định cuộc sống và dần đỡ đần bố mẹ.
Thế nhưng mọi chuyện không diễn ra như kỳ vọng.
Suốt thời gian đầu sau khi về nước, con liên tục đổi việc vì thấy môi trường không phù hợp hoặc mức lương không như mong muốn. Có giai đoạn cháu thất nghiệp nhiều tháng liền. Khi tìm được việc ổn định hơn, thu nhập cũng chỉ đủ trang trải cuộc sống ở thành phố. Nhiều năm qua, con gần như không thể phụ giúp gia đình về tài chính.
Vợ chồng tôi chưa bao giờ trách con. Chúng tôi hiểu thị trường lao động không dễ dàng, tấm bằng tốt cũng không đồng nghĩa với thành công ngay lập tức. Mỗi lần con than áp lực, tôi lại động viên cố gắng thêm. Chỉ là càng về sau, tôi càng nhận ra khoảng cách giữa những gì mình từng kỳ vọng và thực tế ngày một lớn.
Vợ chồng tôi năm nay đều ngoài 60, còn con trai vừa tròn 30 tuổi. Sau nhiều năm dành phần lớn tài sản để lo cho con học hành, chúng tôi không còn nhiều tích lũy. Cả hai đều đã nghỉ hưu, sống chủ yếu bằng lương hưu và khoản tiết kiệm còn lại.
Gần đây, con báo tin sắp kết hôn và ngỏ ý muốn bố mẹ hỗ trợ một khoản tiền để tổ chức đám cưới cũng như ổn định cuộc sống ban đầu. Cháu nói sau này sẽ cố gắng trả lại khi điều kiện khá hơn.
Tôi mừng vì con đã tìm được người bạn đời, nhưng trong lòng lại rất nặng nề. Tôi tự hỏi liệu khoản tiền bán nhà năm ấy đã là tất cả những gì bố mẹ có thể dành cho con hay chưa. Nếu tiếp tục hỗ trợ, chúng tôi sẽ phải rút vào khoản tiết kiệm tuổi già. Còn nếu từ chối, tôi sợ con nghĩ bố mẹ không còn muốn đồng hành với mình.
Điều khiến tôi băn khoăn nhất không phải là số tiền, mà là ranh giới giữa trách nhiệm của bố mẹ và sự tự lập của một người con đã trưởng thành. Tôi cũng không biết mình đang quá thực tế sau nhiều năm thất vọng, hay chỉ đơn giản là đã đến lúc con phải tự đứng trên đôi chân của mình.
Tôi có nên tiếp tục hỗ trợ tiền cưới để con yên tâm bắt đầu cuộc sống mới, hay nên giữ lại khoản tiền cuối cùng cho tuổi già của vợ chồng và để con tự lo liệu?
