Người ta vẫn nói, khi cuộc sống đẩy con người vào bước đường cùng, điều đầu tiên phải nghĩ đến là tự cứu lấy mình. Thế nhưng trên đời này vẫn có những người, dù đang chìm trong khó khăn, vẫn sẵn sàng dang tay giúp một người khác còn khốn khó hơn. Có lẽ bởi họ hiểu cảm giác tuyệt vọng là như thế nào, nên càng không nỡ ngoảnh mặt làm ngơ trước nỗi đau của người khác.
Câu chuyện của người phụ nữ tên Lã Thiên Mai ở tỉnh Giang Tô (Trung Quốc) là một minh chứng khiến nhiều người tin rằng lòng tốt chưa bao giờ là sự cho đi vô ích. Điều bà nhận lại sau 15 năm không chỉ là một khoản tiền khổng lồ, mà còn là niềm hạnh phúc của một người mẹ khi thấy đứa trẻ mình cưu mang trưởng thành và sống tử tế.
Gia đình Lã Thiên Mai
Năm 2015, tài khoản ngân hàng của bà Lã bất ngờ nhận được khoản tiền lên tới 15,3 triệu nhân dân tệ, tương đương hơn 53 tỷ đồng. Trước con số quá lớn, bà tưởng ngân hàng chuyển nhầm. Nhưng khi đọc dòng ghi chú trong giao dịch, người phụ nữ lặng đi. Đó là món quà từ người con trai không cùng huyết thống mà bà đã cưu mang suốt nhiều năm.
Ít ai biết rằng, 15 năm trước, cuộc sống của bà Lã từng rơi xuống tận đáy. Chỉ trong thời gian ngắn, bà liên tiếp đón nhận những biến cố tưởng chừng không thể gượng dậy nổi. Chồng ngoại tình, công việc kinh doanh phá sản, rồi người đàn ông ấy đột ngột qua đời, để lại khoản nợ hơn 2 triệu nhân dân tệ, tương đương khoảng 7 tỷ đồng.
Một mình nuôi con gái nhỏ, lại gánh món nợ khổng lồ, bà phải làm đủ nghề để kiếm sống. Từ sáng sớm đến tối khuya, miễn có việc là bà nhận làm. Cuộc sống khi ấy chỉ xoay quanh hai chữ "trả nợ", đến mức nhiều người nghĩ bà còn chẳng đủ sức lo cho chính mình.
Thế nhưng cũng chính trong khoảng thời gian đen tối ấy, bà gặp cậu bé đã thay đổi cả cuộc đời mình. Một tối tan làm, cơn mưa lớn bất ngờ ập xuống. Bà chạy vào một gara cũ để trú tạm thì phát hiện một cậu bé gầy gò đang co ro trong góc. Ban đầu, đứa trẻ tỏ ra vô cùng cảnh giác, nhưng trước sự ân cần của người phụ nữ xa lạ, em dần mở lòng.
Cậu bé tên Lưu Viễn Nghị. Cha mẹ mất trong một vụ tai nạn giao thông, em sống một mình trong căn gara bỏ hoang. Ban ngày vẫn cố gắng đến trường, tối đi nhặt phế liệu và làm thuê lặt vặt để có tiền mua thức ăn và đóng học phí.
Điều khiến bà Lã xúc động không phải chỉ là hoàn cảnh đáng thương của cậu bé, mà còn là ánh mắt đầy quyết tâm khi em nói mình sẽ không bỏ học. Dù nghèo đến đâu, em vẫn tin chỉ có học tập mới giúp mình thay đổi số phận.
Có lẽ chính sự kiên cường ấy khiến bà đưa ra một quyết định mà ngay cả bản thân cũng không lường trước. Bà đón cậu bé về nhà. Lúc ấy, bà vẫn đang oằn mình trả nợ, bữa cơm trong nhà cũng phải chắt chiu từng đồng. Nhiều người không hiểu nổi vì sao bà lại "rước thêm gánh nặng". Họ khuyên bà nên lo cho con gái ruột trước, còn một đứa trẻ xa lạ thì không đáng để hy sinh nhiều như vậy.
Nhưng bà chỉ nhẹ nhàng đáp rằng nếu hôm nay mình quay lưng, cậu bé ấy sẽ chẳng còn nơi nào để đi. Thế là trong căn nhà nhỏ có thêm một thành viên. Bà đối xử với Viễn Nghị như con ruột. Con gái bà cũng nhanh chóng xem cậu như anh trai. Dù cuộc sống còn thiếu thốn, bà chưa bao giờ để hai đứa trẻ phải nghỉ học vì không có tiền.

Ảnh minh hoạ
Năm tháng trôi qua, Viễn Nghị không phụ lòng người mẹ nuôi. Cậu học rất giỏi, thi đỗ Đại học Chiết Giang rồi giành cơ hội sang Anh học tiếp tại Đại học Cambridge. Ngày tiễn con lên đường, bà Lã gần như bán hết những tài sản có giá trị còn lại để con đủ tiền học tập nơi đất khách.
Trước khi đi, Viễn Nghị nghẹn ngào hứa rằng nhất định sẽ trở về báo đáp công ơn dưỡng dục. Bà Lã chỉ cười. Với bà, điều quý giá nhất không phải là sau này con sẽ trả ơn bao nhiêu, mà là đứa trẻ ngày nào vẫn giữ được sự tử tế và ý chí vươn lên.
Mười năm sau, lời hứa ấy đã trở thành hiện thực. Sau khi lập nghiệp thành công ở nước ngoài, Viễn Nghị gửi toàn bộ số tiền hơn 15,3 triệu nhân dân tệ về cho mẹ nuôi như một lời cảm ơn. Với nhiều người, đây là khoản tiền khổng lồ. Nhưng với bà Lã, điều khiến bà xúc động hơn cả là cậu bé năm nào vẫn luôn nhớ về mái nhà đã cưu mang mình trong những ngày khốn khó nhất.
Câu chuyện của hai mẹ con nhanh chóng lan truyền và nhận được sự quan tâm lớn từ cộng đồng mạng. Nhiều người gọi đây là "phép màu của lòng tốt". Nhưng có lẽ, điều kỳ diệu không nằm ở số tiền hơn 53 tỷ đồng, mà nằm ở việc một đứa trẻ từng không còn nơi nương tựa đã lớn lên bằng tình yêu thương và trở thành một người biết sống vì người khác.
Trong hành trình nuôi dạy con, cha mẹ thường dành nhiều thời gian để dạy trẻ học giỏi, biết kiếm tiền hay thành công. Thế nhưng, điều đáng quý hơn cả có lẽ là gieo vào lòng con sự biết ơn. Một đứa trẻ được nuôi dưỡng bằng tình yêu thương chân thành sẽ hiểu giá trị của sự sẻ chia. Khi lớn lên, các em có thể quên rất nhiều điều, nhưng hiếm khi quên người từng dang tay giúp mình lúc khó khăn nhất.
Lòng tốt đôi khi không mang lại kết quả ngay lập tức. Có những hạt giống phải mất nhiều năm mới đơm hoa kết trái. Nhưng nếu không có người sẵn sàng gieo hạt, sẽ chẳng bao giờ có những câu chuyện đẹp như của bà Lã Thiên Mai và người con trai nuôi năm ấy.
Có lẽ vì thế mà nhiều người vẫn tin rằng, trên đời này, điều đáng giá nhất không phải là cho đi bao nhiêu, mà là giúp một con người có cơ hội viết lại cuộc đời mình. Và đôi khi, chính hành động tưởng như nhỏ bé ấy lại trở thành món quà lớn nhất quay trở về với người đã cho đi.
