Mới đây, theo nguồn chia sẻ từ chị Lê Thủy, bức ảnh chụp cuốn vở có ghi phần miêu tả sở thích của các thành viên trong gia đình khiến dân mạng xôn xao, rần rần chia sẻ.
Theo đó, trong một cuốn vở học sinh ghi lại chi tiết "Sở thích của các thành viên trong gia đình". Trong đó bao gồm 4 thành viên là bố, mẹ, Kem và Bơ. Tác giả của phần ghi chú này có phần rất thông thạo tất cả các sở thích của thành viên trong gia đình.
Bé đã ghi bố thì thích cây cảnh, nuôi cá, chơi tượng, lướt Tik Tok, Kem thì thích đá bóng, đọc truyện và chơi cầu lông; còn Bơ thì thích ô tô và đi xe đạp.
Ảnh Lê Thủy
Một thành viên đặc biệt nhất trong nhà được bé nhắc tới với sở thích cũng khá "đặc biệt" khiến ai đọc qua cũng phải bật cười. Người ấy không ai khác chính là mẹ, đứa trẻ đã miêu tả mẹ "Thích tiền của bố, thích chỉnh ảnh kéo chân dài".
Qua đó mới thấy có vẻ đứa bé ấy không chỉ hiểu mẹ mà còn rất thật thà khi dám nghĩ và dám ghi.
Rất nhiều cư dân mạng đã để lại bình luận bày tỏ sự thích thú với màn miêu tả này của em học sinh. "Bé nói chuẩn mà chữ lại đẹp"; "Chắc chắn có sự tham gia đọc chép từ bố"; "Mỗi mẹ đóng vai phản diện"; "Các mẹ được sản xuất theo lô à, sao giống mẹ tôi thế"; "Chịu thật luôn, cười chảy cả nước mắt vì cách miêu tả mẹ chân thật quá con ạ"...
Phần ghi chú thích miêu tả sở thích của bố mẹ và các thành viên trong gia đình của em học sinh này gây cười và khiến cư dân mạng lại nhớ tới những tấm thiệp tả mẹ của một nhóm các em học sinh tiểu học trước đó cũng đã từng gây xôn xao.

Mẹ chỉ thích tiền thôi, với cả màu trắng nữa.

Mẹ con mê tiền, mẹ con thích hoa, nhắc bố con nhiều quá.

Sở thích của mẹ là màu hồng, màu tím, nhiều tiền và hoa đẹp.

Những tấm thiệp chân thật của trẻ nhỏ mô tả mẹ của mình đã khiến bậc phụ huynh cười ra nước mắt bởi sự đáng yêu.
Đọc những dòng chữ ngây ngô của trẻ, người lớn mới nhận ra một điều rất dễ thương: thế giới trong mắt các em đơn giản lắm, thấy sao thì nói vậy, nghĩ gì thì viết nấy. Không cần hoa mỹ, cũng chẳng cần “né tránh”, mọi thứ hiện lên vừa thật vừa buồn cười theo một cách rất riêng mà chỉ trẻ con mới có.
Trẻ nhỏ giống như những “chiếc máy ghi âm” siêu đáng yêu của gia đình, ngày ngày quan sát rồi ghi lại tất cả bằng ngôn ngữ của riêng mình. Bố thích gì, mẹ hay làm gì, ai có thói quen ra sao… tất cả đều được “lưu trữ” đầy đủ. Đến khi viết ra giấy, mọi thứ bỗng trở nên chân thực đến mức khiến người lớn đọc xong chỉ biết cười trừ.
Có thể với người lớn, một vài chi tiết hơi “nhạy cảm” hay nên nói nhẹ đi một chút, nhưng với trẻ thì không có khái niệm đó. Các em chỉ đơn giản là kể lại sự thật theo cách hồn nhiên nhất. Chính vì vậy mà đôi khi, những câu chữ tưởng chừng vô tư lại khiến cả nhà “dở khóc dở cười”, nhưng cũng đầy ắp sự đáng yêu.
Và có lẽ, điều đáng quý nhất chính là sự thật thà ấy. Tuổi thơ của trẻ là vậy, trong veo và không toan tính. Thấy gì viết nấy, nghĩ sao nói vậy – đôi khi “phơi bày” cả những bí mật nho nhỏ của người lớn. Nhưng cũng chính nhờ thế mà mỗi câu chuyện, mỗi bài viết của các em luôn mang lại tiếng cười và một cảm giác ấm áp rất riêng.
