Tôi vẫn nhớ rất rõ ngày nhận được cuộc gọi từ công ty giúp việc, giọng nói bên kia đầu dây ái ngại báo rằng người giúp việc mới lại xin nghỉ. Đó đã là người thứ tư chỉ trong vòng hơn một tháng.
Tôi buông điện thoại xuống, trong đầu chỉ vang lên một câu hỏi: Rốt cuộc bố tôi đang làm gì vậy?
Hai tuần nay tôi bận đến mức chưa ghé thăm bố. Tôi luôn tự trấn an rằng bố còn khỏe, nhà cửa đầy đủ, có người chăm sóc rồi. Nhưng lúc này, sự bất an bắt đầu len lỏi. Tôi mua ít trái cây, lái xe về nhà bố trong buổi chiều đầu thu se lạnh.
Ảnh minh họa
Bố mở cửa, gương mặt vẫn hồng hào, dáng vẻ nhanh nhẹn hơn tuổi 62 của mình. Căn nhà sạch sẽ, gọn gàng, không hề có dấu hiệu của một người cần được “chăm sóc đặc biệt” như tôi vẫn nghĩ. Điều đó càng khiến tôi khó hiểu.
Khi tôi hỏi thẳng về chuyện người giúp việc nghỉ liên tục, bố chỉ cười nhạt, nói rằng “không hợp”. 4 con người, bốn tính cách khác nhau, hầu hết đều là những người còn trẻ, tháo vát, nhanh nhẹn đều “không hợp” – câu trả lời ấy quá hời hợt.
Tôi bắt đầu cáu kỉnh, lo lắng, thậm chí có phần bất lực. Tôi sợ bố già rồi mà không chịu thừa nhận, sợ có chuyện gì xảy ra thì tôi không kịp trở tay.
Bố tôi im lặng rất lâu, rồi chỉ nói một câu:
“Con đừng ép bố nữa.”
Tôi ra về với tâm trạng nặng nề. Trên đường, tôi gọi cho bạn gái mình. Cô ấy là người đầu tiên đặt ra một giả thiết mà tôi chưa từng dám nghĩ tới: có thể bố tôi không cần người giúp việc, hoặc có điều gì đó ông không muốn nói.
Chúng tôi quyết định tìm hiểu. Bạn gái tôi xin làm giúp việc thông qua công ty dịch vụ, dùng tên khác. Tôi biết kế hoạch này có phần liều lĩnh, nhưng khi ấy tôi chỉ muốn biết sự thật.

Ảnh minh họa
Những ngày đầu, mọi thứ diễn ra rất bình thường. Bố tôi không hề khó tính, thậm chí còn khá hiền. Nhưng sau đó, những “yêu cầu kỳ lạ” bắt đầu xuất hiện: món ăn cầu kỳ, những việc lặt vặt vào giờ muộn, những lời nhận xét tưởng như vô tình nhưng khiến người khác dễ nản lòng.
Không quá gay gắt, không xúc phạm, chỉ đủ để khiến người ta mệt mỏi và muốn rời đi.
Bạn gái tôi bắt đầu để ý đến một căn phòng luôn khóa chặt – phòng làm việc của bố. Cho đến một ngày, khi bố ra ngoài, cô ấy đã lỡ bước vào đó.
Thứ hiện ra không phải là điều gì đáng sợ, mà là những chồng bản thảo viết tay, những mẩu giấy ghi chú, những đoạn hội thoại rời rạc. Bố tôi đang viết một cuốn tiểu thuyết. Một câu chuyện về một người đàn ông lớn tuổi, mất vợ, học cách sống tiếp với ký ức và cô đơn.
Những bức ảnh cũ, những trang viết ấy không phải là bí mật đáng xấu hổ, mà là thế giới riêng tư mà bố tôi cố gìn giữ. Và việc bố sa thải những người giúp việc trước đó, hóa ra chỉ vì ông không quen sống cùng người lạ, không muốn bị làm phiền, nhưng cũng không nỡ từ chối sự quan tâm của con trai.

Ảnh minh họa
Khi sự việc vỡ lở, bố yêu cầu bạn gái tôi nghỉ việc ngay. Không giận dữ, chỉ là một ranh giới cần được tôn trọng.
Hôm sau, tôi tìm thấy bố trong thư viện. Chúng tôi ngồi đối diện nhau rất lâu. Lần đầu tiên, bố nói hết lòng mình. Rằng ông vẫn khỏe, vẫn tự lo được. Rằng cuốn tiểu thuyết là cách ông trò chuyện với mẹ tôi sau khi bà mất. Rằng ông không cần ai chăm sóc, chỉ cần sự tin tưởng.
Tôi lặng người. Hóa ra, suốt thời gian qua, tôi nghĩ mình đang làm điều tốt cho bố, nhưng lại vô tình áp đặt nỗi sợ của chính mình lên cuộc sống của ông.
Từ đó, tôi không thuê giúp việc nữa. Thay vào đó, tôi về thăm bố thường xuyên hơn, ngồi uống trà, nghe ông kể về những trang viết mới. Bạn gái tôi trở thành độc giả đầu tiên của bản thảo ấy.
Một năm sau, cuốn sách được xuất bản. Trên bìa có dòng chữ:
“Dành cho người phụ nữ đã đi cùng tôi suốt nửa đời người.”
Nhìn bố đứng trên sân khấu hôm ra mắt sách, tôi chợt hiểu: già đi không có nghĩa là yếu đuối, và được yêu thương không đồng nghĩa với việc bị quyết định thay.
Có những cách quan tâm tưởng là đúng, nhưng chỉ khi biết lùi lại, lắng nghe và tôn trọng, chúng ta mới thực sự ở bên người mình yêu thương – theo cách họ cần, chứ không phải theo cách ta nghĩ là tốt.