Cuộc hội ngộ bất ngờ
Năm 1967, trong không khí "tất cả cho miền Nam ruột thịt", ông Trần Văn Bản (hiện 82 tuổi) nhiều lần viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Tuy nhiên phải đến lần thứ tư, dùng máu để ký tên, ông mới được đi bộ đội.
Sau 6 tháng 13 ngày hành quân, ông cùng đơn vị đến vị trí tập kết tại huyện Trảng Bàng (tỉnh Tây Ninh cũ). Tại đây, trong một trận đánh lô cốt, ông bị thương nặng, được đưa vào Quân y C10 thuộc Phân khu 1, ban Quân y khu Sài Gòn - Gia Định.
Tại đây, ông được bà Huỳnh Thị Phượng (hiện 79 tuổi) chăm sóc. Ngay lần gặp đầu tiên, ông Bản đã bị nét đẹp rạng rỡ của cô y tá thu hút.
Ông Bản và bà Phượng đã kết hôn và sống hạnh phúc cùng nhau suốt 52 năm. Ảnh: Chụp lại từ chương trình
Dù vậy, cả hai chưa có nhiều thời gian trò chuyện. Trong thời gian điều trị tại Quân y C10, ông Bản có nhiều sáng kiến hiệu quả trong việc giúp tìm lại mộ phần, hài cốt liệt sĩ về sau nên được điều chuyển từ đơn vị chiến đấu về ban Quân y khu Sài Gòn - Gia Định làm công tác y vụ.
Sau đó, ông lại được điều chuyển về làm việc tại Quân y C5, đoàn 769. Tại đây, mỗi tháng ông phải đi xe đạp vượt hàng trăm km đường rừng để làm nhiệm vụ.
Trong một lần đi họp, ông Bản vô tình gặp lại cô y tá xinh đẹp năm xưa. Tại chương trình Tình trăm năm tập 213, ông Bản kể: “Lúc đó bà ấy đang trên đường đưa cháu trai gọi mình bằng dì đi học thiếu sinh quân thì không may gặp phải trận càn của địch.
Người dân địa phương vội đưa hai dì cháu xuống hầm bí mật trú ẩn. Nhưng cái hầm ấy không đủ tốt nên tôi nhường căn hầm đang trú ẩn cho hai dì cháu vào ẩn nấp còn mình chạy vào rừng”.
Sau khi địch rút, tôi dùng xe đạp đưa hai dì cháu về Quân y C5. Sau 3 ngày đi đường rừng, xe hỏng 3 lần, chúng tôi mới về đến đơn vị. Từ 'kỳ tích' đó, bà ấy ấn tượng và không thể quên được tôi”.
Ông bà vui vẻ khi nhớ lại chuyện tình đẹp của mình trong năm tháng chiến tranh ác liệt. Ảnh: Chụp lại từ chương trình
Từ tình yêu thời chiến đến hôn nhân 52 năm
Bà Phượng cho biết, trong lần đầu gặp nhau, bà vẫn chưa có ấn tượng đặc biệt với ông Bản. Nhưng sau lần được ông nhường hầm trú ẩn, đạp xe băng rừng về căn cứ, từ lòng biết ơn, bà dần có cảm tình với anh quân y tốt bụng.
Trong khi đó, sau cuộc gặp lần thứ 2, ông Bản quyết định theo đuổi cô y tá xinh đẹp, hát hay, được nhiều chàng trai để ý. Ông chinh phục bà bằng tiếng sáo réo rắt, giọng hát chèo như rót mật vào tai…
Vốn đã có cảm tình sau lần bất ngờ hội ngộ, năm 1974, bà Phượng chấp nhận tấm chân tình của anh quân y nhiều tài lẻ. Vì điều kiện chiến tranh, ông bà không tổ chức đám cưới, chỉ báo cáo và được cấp trên ký quyết định kết hôn.
Cũng trong năm đó, ông bà đón người con trai đầu lòng. Vợ vừa sinh con, ông Bản đã vội trở lại đơn vị làm nhiệm vụ. Bà Phượng ở lại trong nỗi lo chồng sẽ không trở về. Dù vậy, bà vẫn vững tâm làm tròn trách nhiệm của một người mẹ, người y tá chăm sóc thương binh trong thời chiến.
Ông Bản biết ơn vợ vì đã đồng cảm, đồng hành với mình trong cuộc sống cũng như trên hành trình tìm kiếm mộ phần, hài cốt liệt sĩ. Ảnh: Chụp lại từ chương trình
Sau ngày đất nước thống nhất, ông Bản vẫn tiếp tục công tác trong đơn vị, đồng thời tất tả đi tìm vợ con đang ở TPHCM. Sau nhiều lần dò hỏi, đến 21h một tối, ông mới được người quen dẫn đến nơi vợ con đang sinh sống.
Cuộc đoàn tụ ngắn ngủi khiến ông vừa mừng vừa xúc động. Ông chỉ kịp trò chuyện, ăn cùng vợ con bữa cơm rồi lại vội vã trở về đơn vị ngay trong đêm để tiếp tục nhiệm vụ. Sau này, gia đình ông bà mới thực sự được đoàn viên dưới một mái nhà.
Không lâu sau ngày đất nước thống nhất, ông Bản bắt đầu hành trình tìm kiếm mộ phần, hài cốt liệt sĩ. Hơn 40 năm bền bỉ rong ruổi cùng đồng đội, ông góp phần tìm kiếm, xác định nơi an nghỉ của hơn 2.000 liệt sĩ. Trên hành trình đầy nghĩa tình ấy, ông luôn có người vợ tào khang kề vai sát cánh, lặng lẽ động viên và tiếp thêm sức mạnh để ông bền bỉ với công việc tri ân những người đã ngã xuống.
Cuối chương trình, ông xúc động bộc bạch: “Tôi nhớ những lần đi tìm mộ, hài cốt liệt sĩ không có kết quả nên rất buồn. Mỗi lần như vậy, bà ấy thường bên cạnh động viên, tiếp thêm động lực. Nếu không có sự cảm thông, đồng hành của bà ấy, tôi không thể tiếp tục hành trình ấy”.