Đôi giày nhựa gần 50 triệu của YSL và câu hỏi: Đàn ông có nên móc ví cho thứ thời trang hành hạ chính mình?

Trong suốt thật. Trong đến mức nhìn thấy cả ngón chân, cả sợi lông chân, cả chiếc tất. Cuối tháng 6, tại tuần lễ thời trang nam ở Paris, nhà mốt Saint Laurent bày nó ra giữa một màn sương mù nghệ thuật của họa sĩ Nhật Fujiko Nakaya. Sương giăng mờ ảo. Người mẫu bước đi trong sương. Cao sang lắm.

Nhưng người ta không bàn về màn sương ngoài sàn diễn. Người ta bàn về màn sương trong đôi giày.

Bởi vì đi được đâu chừng vài bước, mặt trong đôi giày nhựa ấy đã mờ đục lại. Hơi nước đọng. Chưa ai kịp chê một câu, nó đã tự khai ra hết.

Dáng giày công sở, chất liệu áo mưa, và tuyệt nhiên không một lỗ thoáng khí nào

Hình dáng thì chẳng có gì đáng nói. Vẫn là đôi derby buộc dây kinh điển, mũi nhọn thuôn dài, thứ mà đàn ông vẫn đi cùng bộ vest tử tế.

Có điều toàn bộ thân giày làm bằng nhựa PVC. Kín bưng. Không một lỗ thoáng khí.

Mà PVC là cái gì? Là thứ người ta vẫn dùng làm ủng đi mưa, làm áo mưa, làm túi ni lông trong. Đặc tính lớn nhất của nó là kín, kín tuyệt đối, không cho một hạt khí nào lọt qua. Thế mà nhà mốt lấy đúng cái chất liệu chống nước ấy để bọc lấy bàn chân người ta, rồi gọi là giày công sở.

Dân mạng Trung Quốc, vốn chẳng bao giờ chịu để yên, lập tức đặt cho nó một cái tên. Họ bảo đây là thiết kế giúp "trực quan hóa mùi hôi chân". Người khác bảo đó là phòng xông hơi cho bàn chân. Lại có người tính xa hơn, rằng nếu cả một căn phòng đàn ông cùng đi đôi này, đến lúc đồng loạt cởi giày ra thì chẳng khác nào vũ khí sinh hóa. Nhiều người thì ngắn gọn thôi, họ bảo ngửi thấy mùi qua cả màn hình rồi.

Còn giá? Ngày 2/7, phóng viên Trung Tân Kinh Vĩ giả làm khách, đi hỏi một cửa hàng YSL ở Bắc Kinh. Nhân viên báo 12.500 tệ, tức chừng 46 triệu đồng. Muốn mua phải đặt trước, chờ hai ba tháng mới có hàng.

Và đã có người đặt rồi.

Mỗi ngày đôi bàn chân tiết ra gần một cốc mồ hôi, mà PVC thì chẳng cho nó đi đâu cả

Cười thì cứ cười. Nhưng cái đám bình luận tưởng như đùa cợt ấy, hóa ra lại đúng cả về mặt khoa học.

Bàn chân con người là nơi có mật độ tuyến mồ hôi dày nhất cơ thể, tổng cộng hơn 250.000 tuyến. Mỗi ngày đôi chân tiết ra chừng 200 đến 250ml mồ hôi, xấp xỉ một cốc nước đầy. Mà nó tiết liên tục, chẳng đợi trời nóng, cũng chẳng đợi ai chạy nhảy gì.

Mồ hôi vốn không có mùi. Mùi là do vi khuẩn phân hủy nó mà sinh ra. Thủ phạm chính là tụ cầu khuẩn Staphylococcus epidermidis, chuyên chuyển hóa axit amin trong mồ hôi thành axit isovaleric, cái mùi chua gắt như phô mai để quên trong tủ. Còn Kytococcus sedentarius thì sinh ra hợp chất lưu huỳnh, mùi trứng thối.

Trong một đôi giày kín bưng, độ ẩm bên trong có thể lên tới 96 đến 100%, nhiệt độ cao hơn ngoài phòng ba đến năm độ. Vi khuẩn nghe mà mừng.

Chuyện cũng chẳng dừng ở cái mùi. Nấm da chân, do những chủng như Trichophyton rubrum gây ra, sống khỏe nhất ở độ ẩm 70 đến 90%. Để lâu thì thành nấm móng, hoặc bệnh dày sừng lỗ chỗ, lòng bàn chân nổi lên những cái hố nhỏ li ti. Da chân ẩm mãi thì mềm ra, yếu đi, chỉ một vết xước cũng đủ nhiễm trùng.

Tóm lại, xét về mặt sinh học, đây là một cái lồng ẩm gần như hoàn hảo.

Nhưng cũng phải nói cho phải, nhà mốt biết mình đang làm gì

Trước khi cười thêm một tiếng nào nữa, cũng nên công bằng.

Bộ sưu tập Xuân Hè 2027 của Saint Laurent lấy chủ đề là sự tiết chế. Giám đốc sáng tạo Anthony Vaccarello bảo ông lấy cảm hứng từ những người coi tiết chế là một đức hạnh. Cả bộ sưu tập đầy voan lưới, đầy dệt kim xuyên thấu, xoay quanh cái đẹp nửa kín nửa hở. Đặt trong cái ý ấy, một đôi giày trong suốt lại hóa ra rất khớp. Ngay cả cái hơi nước đọng bên trong khi người mẫu bước đi, giới trong nghề còn khen là hiệu ứng thị giác kịch tính.

Vấn đề nằm ở chỗ khác. Đồ trên sàn diễn và đồ để mặc ra đường là hai giống loài khác nhau. Đồ sàn diễn sinh ra để nói một ý niệm, để gây choáng, chứ không có nghĩa vụ phải sống nổi giữa đời thường. Đám đông chê bai thường quên mất điều ấy.

Nhưng chính nhà mốt cũng đã đưa nó vào danh sách đặt hàng. Với một cái giá thật. Và đã có người móc ví. Đến đây thì câu chuyện công năng lại trở nên chính đáng.

Thế mới hay. Một bộ sưu tập lấy chủ đề tiết chế, cuối cùng lại đẻ ra đúng cái món khiến thiên hạ chẳng ai tiết chế nổi một lời nào.

Giày đẹp mà phải nơm nớp, thì cũng chẳng ra cái giày

Chuyện này không mới. Thời trang xa xỉ vốn đã nhiều phen đẻ ra những thứ chống lại chính cái thân thể mặc nó. Dân mạng Trung Quốc có một cụm rất đắt, họ gọi đó là dụng cụ tra tấn xinh đẹp.

Có một điều đàn ông nên nhớ. Món đồ chỉ thực sự sang khi người ta quên được rằng mình đang mặc nó. Đôi giày mà cứ bắt chủ nhân nghĩ mãi về bàn chân mình, phải nhẩm xem tối nay có phải cởi giày ở nhà ai không, thì có đắt bao nhiêu nó cũng đã hỏng ở cái việc cơ bản nhất mà một đôi giày phải làm.

Muốn giày công sở đi mùa hè, thật ra chẳng cần cầu kỳ. Cứ da thật, tốt nhất là loại đục lỗ kiểu brogue. Có hai đôi thì luân phiên, để mỗi đôi được nghỉ trọn một ngày cho khô hẳn. Tất thì chọn len merino hay cotton, đừng nylon, vì sợi tổng hợp giữ ẩm nhiều hơn hẳn.

Thời trang có quyền phi lý. Đấy là đặc quyền của nghệ thuật, chẳng ai cấm được. Nhưng cái thân thể thì không biết thương lượng. Bàn chân người đàn ông vẫn cứ tiết ra một cốc mồ hôi mỗi ngày, mặc kệ đôi giày dưới chân giá bao nhiêu, và mặc kệ nó từng được bày trong màn sương của một nghệ sĩ lừng danh đến thế nào.

Link nội dung: https://phunuvathoidaivn.com/doi-giay-nhua-gan-50-trieu-cua-ysl-va-cau-hoi-dan-ong-co-nen-moc-vi-cho-thu-thoi-trang-hanh-ha-chinh-minh-a192636.html