Tôi xuất thân trong một gia đình không quá giàu nhưng nề nếp, bố mẹ đều có học thức, anh em họ hàng làm việc tử tế. Còn nhà vợ tôi ở quê, làm nông nhiều đời. Dù vợ học giỏi, có công việc tốt và chưa bao giờ khiến tôi phải chê trách điều gì, nhưng thú thật, trong lòng tôi vẫn luôn có chút mặc cảm với gia đình bên ngoại.
Chính vì thế, những dịp quan trọng, nếu không thực sự cần thiết, tôi rất ít khi mời bố mẹ vợ tham dự. Tôi sợ họ vô tình làm điều gì đó khiến mình mất mặt trước bạn bè, đồng nghiệp.
Ảnh minh họa
Khi con trai đầu lòng chào đời, tôi quyết định tổ chức tiệc đầy tháng khá lớn với 10 mâm cỗ. Tôi mời đối tác, cấp trên, đồng nghiệp thân thiết và rất nhiều người quen.
Trước hôm tổ chức, tôi còn dặn vợ rất kỹ rằng hãy nói trước với bố mẹ ăn mặc chỉn chu một chút. Tôi không yêu cầu sang trọng, chỉ mong lịch sự để phù hợp với không khí buổi tiệc. Tôi còn nói bóng gió rằng khách hôm đó đều là những người có vị trí, nên đừng để tôi phải ngượng ngùng. Vợ chỉ nhìn tôi rồi gật đầu, không nói thêm điều gì.
Đến hôm diễn ra buổi tiệc, vừa nhìn thấy bố mẹ vợ bước vào sảnh, lòng tôi chùng xuống. Hai ông bà mặc bộ quần áo rất giản dị, đôi giày đã cũ, trên tay còn xách theo một giỏ quà quê với nào trứng gà, nào ít trái cây. Giữa khung cảnh mọi người đều diện vest, váy áo lịch sự, hình ảnh ấy khiến tôi thấy vô cùng khó chịu.
Tôi cố tình quay mặt đi, giả vờ không nhìn thấy. Khi bố vợ chủ động bước tới cười hiền và chào tôi, tôi chỉ gượng gạo đáp lại rằng đông khách quá nên không để ý bố mẹ đến từ lúc nào. Một vài đồng nghiệp hỏi đó là ai, tôi chỉ giới thiệu qua loa: "Bố mẹ vợ em ở quê nên quen sống giản dị".

Ảnh minh họa
Đỉnh điểm là lúc buổi tiệc gần kết thúc. Bố đẻ tôi đứng lên phát biểu, chúc mừng cháu nội rồi trao tặng cháu 1 cây vàng làm quà đầu đời. Mọi người đều vỗ tay chúc mừng. Ngay sau đó, bố vợ cũng xin cầm micro.
Ông cười thật hiền rồi nói: "Ông bà ở quê chẳng có gì quý, không có vàng bạc kim cương như ông bà thông gia, chỉ mang lên cho cháu ít trứng gà nhà nuôi, mong cháu lớn lên khỏe mạnh. Nhưng đó là tất cả tấm lòng của tôi, chắc các vị không chê cười chứ?".
Cả khán phòng bật cười. Có lẽ nhiều người chỉ thấy câu nói ấy mộc mạc, đáng yêu, nhưng với tôi lúc đó, tiếng cười ấy giống như đang hướng về mình. Tôi thấy nóng bừng mặt. Vợ tôi phải nhanh chóng đứng lên nói thêm vài câu để bầu không khí bớt ngượng.
Còn tôi thì từ đó đến hết buổi gần như chẳng buồn sang hỏi han bố mẹ vợ thêm lần nào. Hai ông bà cũng rất ý tứ, chỉ bế cháu một lúc rồi ngồi lặng lẽ ở góc bàn, không làm phiền ai.
Khi tiệc vẫn còn chưa tan, tôi kéo vợ vào một góc rồi nói ngay: "Lát nữa em mang số trứng đó gửi lại bố mẹ đi. Trên thành phố thiếu gì trứng mà phải mang lên. Anh mời ông bà đến cho đủ lễ nghĩa, chứ giờ mất mặt quá".

Ảnh minh họa
Đến cuối buổi, khi hai vợ chồng mở hòm quà mừng của con trai để kiểm lại, tôi phát hiện một phong bì không ghi tên. Bên trong không phải tiền mặt mà là một chiếc thẻ tiết kiệm cùng một lá thư viết tay của bố vợ. Tôi run run mở ra đọc.
Ông viết: "Các con cháu yêu quý, ông bà không giàu, cũng không có nhiều của cải, nhưng đây là đứa cháu ngoại đầu tiên, cũng là đứa cháu duy nhất vì ông bà chỉ có một người con gái. Vậy nên hai ông bà đã mở sẵn một tài khoản tiết kiệm đứng tên cháu.
Từ tháng này trở đi, mỗi tháng ông bà sẽ đều đặn gửi vào đó một khoản tiền nhỏ tùy khả năng. Số tiền ấy sẽ được tích lũy cho đến khi cháu tròn 18 tuổi rồi mới dừng lại. Ông bà nhờ các con giữ cuốn sổ và chiếc thẻ giúp cháu, coi như món quà đầu đời của ông bà ngoại".
Tôi còn chưa kịp hoàn hồn thì điện thoại báo có tin nhắn từ bố vợ. Tôi mở ra đọc. Ông nhắn rất dài.
"Con gái và con rể yêu mến, cả đời bố làm nông nên không biết ăn nói, cũng chẳng biết cách thể hiện như người thành phố. Hôm nay được con rể mời lên dự đầy tháng cháu ngoại, bố vui lắm. Bố cảm thấy rất hạnh phúc khi được con rể giới thiệu với mọi người, bố cảm thấy mình được tôn trọng.
Chút quà nhỏ mà bố mẹ tặng cho cháu, mong các con hãy giữ thật cẩn thận.

Ảnh minh họa
Còn nữa, bố mẹ không mong muốn gì nhiều, mong các con luôn yêu thương nhau, cùng nuôi dạy cháu nên người. Bố mẹ không có nhiều tiền, nhưng tình yêu dành cho con gái, con rể và cháu ngoại thì chưa bao giờ ít đi. Dù sau này các con gặp khó khăn gì, chỉ cần còn sức khỏe, ông bà sẽ luôn đứng phía sau ủng hộ".
Đọc đến những dòng cuối cùng, tay tôi run lên. Tôi nhìn lại chiếc giỏ trứng gà vẫn còn đặt ở góc phòng. Thì ra thứ khiến tôi thấy xấu hổ nhất lại là món quà được nâng niu bằng tất cả tình thương của một người ông dành cho cháu ngoại. Còn thứ khiến tôi hãnh diện nhất là cây vàng, hóa ra chỉ là giá trị vật chất mà tôi tự đem ra để cân đo tình cảm.
Tôi nhớ lại khoảnh khắc mình giả vờ không nhìn thấy bố mẹ vợ, nhớ lời nói cay nghiệt bắt vợ mang trả số trứng, nhớ ánh mắt buồn của cô ấy lúc quay đi. Từng hình ảnh như những cái tát giáng thẳng vào lòng tự trọng của chính tôi.
Tâm sự từ độc giả huy...
Link nội dung: https://phunuvathoidaivn.com/day-thang-chau-ngoai-bo-vo-tang-chuc-trung-ga-toi-nguong-mat-truoc-cai-bay-cua-ong-a191354.html