Cú sốc với Đức Thịnh

Với đạo diễn Đức Thịnh, thất bại ở lần trở lại với điện ảnh sau gần 10 năm có lẽ là lời cảnh báo rõ ràng nhất về việc công thức cũ làm phim cũ đã không còn phù hợp.

Với nỗ lực cứu phim từ nhà sản xuất, tính đến chiều 7/5, Trùm sò của đạo diễn Đức Thịnh thu được 15 tỷ đồng sau gần hai tuần ra mắt. Trong khoảng thời gian từ 1/5-3/5, phim nhích lên hơn 650 suất mỗi ngày. Tuy nhiên, từ sau kỳ nghỉ lễ, Trùm sò quay lại duy trì khoảng hơn 500 suất chiếu/ngày, doanh thu tăng chậm lại. Doanh thu hiện tại còn kém xa mức hòa vốn mà Đức Thịnh công bố (khoảng 80 tỷ đồng).

Trước khi ra rạp Trùm sò từng được kỳ vọng là một lựa chọn an toàn cho khán giả đại chúng, với đủ yếu tố dễ xem, hợp nhu cầu giải trí. Nhưng thay vì tạo nên cú hích phòng vé, bộ phim lại trở thành ví dụ điển hình cho một tác phẩm thất bại cả về chất lượng nội dung lẫn chiến lược chinh phục khán giả.

Lý do 'Trùm sò' thất bại

Thất bại của phim không chỉ nằm ở doanh thu hay phản ứng trái chiều. Nó còn phản ánh sự hụt hơi của một công thức làm phim từng rất hiệu quả với điện ảnh Việt, đó là lấy tiếng cười đại chúng làm trung tâm, đặt cảm xúc gia đình làm điểm tựa và tin rằng chỉ cần gần gũi là đủ để kéo khán giả đến rạp. Trong bối cảnh thị hiếu người xem thay đổi nhanh chóng, công thức ấy giờ đây đã không còn phát huy tác dụng như trước.

Phim của đạo diễn Đức Thịnh xây dựng không khí sôi động, sử dụng nhịp kể nhanh, liên tục cài cắm các mảng miếng hài và cố gắng giữ năng lượng vui vẻ xuyên suốt thời lượng. Tuy nhiên, càng đi sâu vào câu chuyện, phim càng để lộ điểm yếu của một kịch bản thiếu nền tảng logic.

 - Ảnh 1.
 - Ảnh 2.
 - Ảnh 3.
 - Ảnh 4.

Trùm sò là phim hài duy nhất chiếu rạp mùa lễ 30/4.

Các xung đột trong phim xuất hiện liên tục nhưng không được chuẩn bị đầy đủ về tâm lý nhân vật. Nhiều tình huống xảy ra chỉ để tạo tiếng cười hoặc đẩy câu chuyện sang bước tiếp theo, thay vì xuất phát từ động cơ hợp lý. Vấn đề khác là cách sử dụng hài hình thể và thoại nhanh quá dày đặc. Nhiều phân đoạn được thiết kế như các tiểu phẩm kéo dài, nhân vật nói liên tục, tạo tình huống liên tục nhưng thiếu điểm dừng.

Bộ phim cho thấy dấu hiệu của một tư duy làm phim cũ kỹ, tập trung quá nhiều vào yếu tố gây cười mà quên phát triển chiều sâu kịch bản.

Nỗ lực của Thanh Thúy là không đủ

Sau giai đoạn mở màn không như kỳ vọng, Trùm sò bắt đầu chuyển hướng truyền thông rõ rệt. Nếu trước đó phim chủ yếu quảng bá bằng màu sắc hài hước và tính giải trí, thì càng về sau, trọng tâm truyền thông lại chuyển sang câu chuyện nỗ lực của ê-kíp, đặc biệt là sự xuất hiện liên tục của Thanh Thúy - vợ đạo diễn Đức Thịnh - tại các cụm rạp.

Hình ảnh nữ diễn viên trực tiếp giao lưu với khán giả, livestream chia sẻ cảm xúc, kêu gọi ủng hộ phim nhanh chóng lan truyền trên mạng xã hội. Ở góc độ tích cực, đây là nỗ lực đáng ghi nhận. Không phải ê-kíp nào cũng sẵn sàng theo sát bộ phim sau khi ra rạp và cố gắng cứu doanh thu bằng cách kết nối trực tiếp với người xem.

 - Ảnh 5.
 - Ảnh 6.
 - Ảnh 7.

Thanh Thúy, Đức Thịnh đẩy mạnh cinetour dịp nghỉ lễ.

Tuy nhiên, chính chiến lược này lại vô tình đẩy Trùm sò vào một thế khó khác. Khi nội dung phim không đủ mạnh để tự tạo thảo luận tích cực, truyền thông bắt đầu dựa nhiều hơn vào yếu tố cảm xúc. Từ việc quảng bá chất lượng tác phẩm, câu chuyện dần chuyển thành lời kêu gọi đồng cảm dành cho những người làm nghề.

Thực tế cho thấy chiến lược “truyền thông tự thân” của Trùm sò không hoàn toàn thất bại. Bộ phim được nhắc đến nhiều hơn, độ nhận diện tăng lên và doanh thu cũng có dấu hiệu cải thiện. Nhưng mặt trái là hàng loạt tranh cãi xuất hiện xoay quanh việc liệu ê-kíp đang quảng bá phim hay đang tìm kiếm sự thương cảm từ khán giả. Sau cùng, một bộ phim muốn tồn tại lâu dài vẫn phải được bảo vệ bằng chất lượng nội dung trước tiên.

Với riêng Đức Thịnh, thất bại ở lần trở lại với điện ảnh sau gần 10 năm có lẽ là lời cảnh báo rõ ràng nhất về việc công thức cũ đã không còn phù hợp. Khán giả hiện tại không chỉ cần những tiếng cười dễ dãi hay các thông điệp gia đình quen thuộc. Người xem cần những câu chuyện được viết chắc tay hơn, nhân vật có chiều sâu hơn và cảm xúc đến từ chính nội dung thay vì các chiến dịch kêu gọi bên ngoài màn ảnh.

Đức Thịnh không thể chiều hết khán giả

Đạo diễn Đức Thịnh cho rằng dù Trùm sò gặp nhiều tranh cãi và doanh thu không như kỳ vọng, anh vẫn muốn giữ “chất riêng” thay vì chạy theo thị hiếu số đông. Trong cuộc phỏng vấn với PV Tiền Phong , Đức Thịnh nói: "Một bộ phim có thể có vấn đề này, vấn đề kia, nhưng nó luôn phải có cái chất riêng của mình. Tôi nghĩ đó là điều quan trọng nhất. Khán giả ngày nay thay đổi rất nhanh, ai cũng muốn phim phải mới, phải khác, nhưng người làm nghề không thể vì vậy mà đánh mất bản sắc cá nhân".

Đức Thịnh thừa nhận hiểu rất rõ sức ép của thị trường, đặc biệt trong bối cảnh phim Việt cạnh tranh khốc liệt ngoài rạp. Tuy nhiên, đạo diễn cho rằng điện ảnh không thể chỉ được quyết định bằng những công thức doanh thu. “Nếu chỉ làm phim để tính chuyện thắng doanh thu thì sẽ không làm phim được nữa. Cuối cùng mình không còn thấy mình trong bộ phim đó”, anh nói.

 - Ảnh 8.

Đức Thịnh nói nhiều bình luận tiêu cực về bộ phim xuất phát từ tâm lý thích phán xét hơn là góp ý thực sự.

Việc Đức Thịnh trở lại với điện ảnh sau thời gian dài không xuất phát từ tham vọng "phục thù” phòng vé hay tính toán chiến lược, mà đơn giản vì anh không thể rời nghề. “Tôi là đàn ông, tôi phải đi làm. Và điện ảnh là công việc tôi không thể bỏ được”, anh nói. Đức Thịnh cho biết dù có lúc thất vọng, áp lực hay mất phương hướng, anh vẫn chọn tiếp tục làm nghề vì đó là điều duy nhất khiến anh thấy mình thực sự thuộc về.

Trong cuộc trò chuyện, đạo diễn Trùm sò nhiều lần nhấn mạnh việc anh luôn cố gắng giữ sự gần gũi với khán giả đại chúng. Theo Đức Thịnh, xuất phát điểm từ sân khấu giúp anh hiểu cảm xúc của người xem Việt Nam. “Tôi đi diễn hàng đêm, va chạm với khán giả rất nhiều năm nên tôi hiểu họ thích gì, ghét gì. Nhưng hiểu không có nghĩa là chiều theo tất cả”, anh nói.

Đạo diễn Trùm sò cho rằng điều nguy hiểm nhất với đạo diễn là đánh mất bản sắc vì áp lực thị trường. Hiện nay, nhiều người làm phim quá bị cuốn vào xu hướng mạng xã hội, những nhận xét nhất thời hoặc các “công thức thắng lớn”. Tuy nhiên, theo anh, nếu tất cả cùng chạy theo một kiểu phim thì điện ảnh sẽ trở nên vô hồn.

Đức Thịnh cũng bác bỏ quan điểm cho rằng một vài thất bại doanh thu có thể đại diện hoàn toàn cho thị hiếu khán giả Việt. Anh cho rằng thị trường điện ảnh luôn tồn tại những “khe hở” dành cho các bộ phim có màu sắc riêng, chỉ là việc tiếp cận khán giả ngày càng khó khăn hơn trước.

“Ngày xưa một mùa Tết có 2-3 phim lớn thôi, bây giờ có khi 5-7 phim cùng ra rạp. Thị trường thì nhỏ mà phim thì quá nhiều. Nhưng tôi tin lúc nào cũng có chỗ cho những bộ phim khác biệt. Nhiều đoàn phim rơi vào trạng thái bế tắc khi doanh thu không đạt kỳ vọng. Bản thân tôi cũng từng trải qua cảm giác đó. Khi phim không tốt như mong muốn, mình buồn chứ. Nhưng lo lắng nhiều cũng không giải quyết được gì”, Đức Thịnh nói.

Đức Thịnh hiện tại không còn quá bị ảnh hưởng bởi những lời khen chê trên mạng xã hội. Theo anh, nhiều bình luận tiêu cực hiện nay xuất phát từ tâm lý thích phán xét hơn là góp ý thực sự. Trải nghiệm nhiều thăng trầm giúp anh học được cách giữ bình tĩnh trước dư luận. Với Đức Thịnh, "khen thì vui, chê thì buồn, nhưng nếu để những điều đó kéo mình đi thì rất mệt”.

Link nội dung: https://phunuvathoidaivn.com/cu-soc-voi-duc-thinh-a178061.html