Con trai học kém được đầu tư 7 tỷ đi du học, 22 tuổi về nước bà nội vẫn phải đút cơm, mẹ nói 1 câu khiến ai cũng thương

Là một nữ doanh nhân thành đạt, bà Lưu đã kể lại câu chuyện của mình, từ cuộc hôn nhân tan vỡ đến những sai lầm trong cách nuôi dạy con và nhiều lần bật khóc.

Trong nhiều gia đình, tình yêu thương dành cho con cái đôi khi bị hiểu sai thành sự bao bọc tuyệt đối. Cha mẹ và người thân sẵn sàng làm mọi thứ thay con, đáp ứng mọi nhu cầu mà không đặt ra giới hạn.

Thế nhưng, khi một đứa trẻ lớn lên trong “vùng an toàn” quá mức, không va vấp, không chịu trách nhiệm, cũng là lúc khả năng tự lập dần bị bào mòn. Câu chuyện của cậu Trần Vũ dưới đây là một ví dụ điển hình, khiến nhiều người phải suy ngẫm.

Bố mẹ ly hôn, đứa trẻ được bà nội cưng chiều hết mực, bù đắp bằng mọi thứ

Ở tuổi 22, Trần Vũ (Trung Quốc) đang ở độ tuổi sung sức nhất. Nhưng đối với gia đình, cậu lại trở thành nỗi lo lớn nhất.

Từ nhỏ, Trần Vũ đã sống khép kín và không muốn giao tiếp với người khác. Cậu ra nước ngoài du học năm 18 tuổi, phung phí 2 triệu nhân dân tệ (hơn 7 tỷ đồng) trong hai năm mà thậm chí còn không tốt nghiệp khóa dự bị.

Sau khi trở về Trung Quốc, cậu ghi danh vào một trường cao đẳng cộng đồng, nhưng bỏ học và trở về nhà chưa đầy hai tháng.

Chỉ có trò chơi điện tử làm bạn đồng hành, và cách duy nhất cậu giao tiếp với gia đình là xin tiền...

Bố mẹ ly hôn không coi trọng giáo dục, chỉ cung cấp tiền chính là mấu chốt khiến Trần Vũ nhận kết cục như ngày hôm nay.

Bố mẹ ly hôn không coi trọng giáo dục, chỉ cung cấp tiền chính là mấu chốt khiến Trần Vũ nhận kết cục như ngày hôm nay.

Một phóng viên đã phỏng vấn bà Lưu, mẹ của Trần Vũ, tại một quán cà phê. Là một nữ doanh nhân thành đạt, bà Lưu đã kể lại câu chuyện của mình, từ cuộc hôn nhân tan vỡ đến những sai lầm trong cách nuôi dạy con và nhiều lần bật khóc.

Bà liên tục nói: “Dù tôi có thành công đến đâu trong sự nghiệp, điều đó cũng không thể bù đắp cho những thất bại trong việc giáo dục con!”.

Bà Lưu là một giám đốc cấp cao tại một công ty ở Cáp Nhĩ Tân, trong khi ông Ninh - chồng cũ, làm việc cho một doanh nghiệp nhà nước.

Mùa xuân năm 2006, hai người ly thân trong hòa bình do khác biệt về quan điểm sống. Sau đó, Trần Vũ sống với cha. Bà Lưu coi trọng sự nghiệp, còn ông Ninh có tính cách thoải mái hơn. Sau khi ly thân, cả hai đều bắt đầu cuộc sống mới, nhưng với Trần Vũ, đó lại là bước ngoặt lớn trong quá trình trưởng thành.

Sau khi cha mẹ ly hôn, Trần Vũ được đưa về sống với bà nội. Là cháu trai duy nhất, cậu trở thành toàn bộ thế giới của bà. Khi biết con trai ly hôn, bà nội đau lòng, khóc nhiều ngày liền và tự nhủ phải bù đắp cho cháu bằng tất cả những gì tốt nhất.

Từ đó, bà chăm sóc Trần Vũ từng li từng tí, không để cậu phải chịu bất kỳ thiệt thòi nào. Bố mẹ cậu, dù mỗi người đã có gia đình riêng, cũng càng chiều chuộng con hơn. Bất cứ điều gì Trần Vũ muốn, họ đều đáp ứng vô điều kiện.

Thế nhưng, chính sự yêu thương không giới hạn ấy lại không giúp Trần Vũ trở nên vui vẻ hay cởi mở hơn. Ngược lại, cậu ngày càng thu mình và cô lập.

Ở trường, Trần Vũ không có bạn bè, hiếm khi giao tiếp, kết quả học tập luôn ở mức thấp. Dù cha mẹ đã trao đổi với giáo viên, mọi nỗ lực đều không mang lại thay đổi đáng kể. Trần Vũ dần đi chệch khỏi quỹ đạo.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Bà nội trở thành “chiếc ô che chở” tuyệt đối. Có lần, khi thấy một đứa trẻ khác ăn mất một miếng bánh mì của Trần Vũ vì đói, bà lập tức ra ngoài mua thêm ba túi bánh, dù đang bị viêm khớp nặng và trời tuyết rơi dày. Với bà, không ai được phép “động” vào quyền lợi của cháu trai.

Quyết định gửi con đi du học nhưng lại càng khiến đứa trẻ "xấu đi", bị trầm cảm

Sau khi ông Ninh lập gia đình mới, ông từng muốn đón Trần Vũ về sống cùng, nhưng bà nội kiên quyết không đồng ý vì không tin tưởng “mẹ kế”. Kết quả là Trần Vũ tiếp tục sống trong sự bao bọc tuyệt đối, còn bố mẹ thì bận rộn với cuộc sống riêng.

Trong suốt hơn 10 năm, bà Lưu dốc toàn lực cho sự nghiệp, từ mức thu nhập vài chục nghìn nhân dân tệ mỗi năm lên tới bảy, tám trăm nghìn (hơn 3 tỷ đồng). Thành công trong công việc là vậy, nhưng con trai lại luôn là nỗi lo lớn nhất của bà.

Năm 2014, khi Trần Vũ học năm hai tại một trường trung học tư thục ở Cáp Nhĩ Tân, sau khi phân tích kết quả học tập, bà Lưu quyết định cho con đi du học.

Bà gửi Trần Vũ sang New Zealand học chương trình dự bị với hy vọng cậu sẽ tiếp tục học đại học. Nhưng ở nước ngoài, mọi thứ vẫn không thay đổi: Trần Vũ không có bạn bè, hầu như không giao tiếp, và dành phần lớn thời gian để chơi game.

Về tiền bạc, Trần Vũ chưa bao giờ hiểu thế nào là khó khăn. Chỉ riêng chi phí đi lại đã hơn 100.000 nhân dân tệ (gần 400 triệu đồng) mỗi năm. Cộng thêm học phí và sinh hoạt phí, trong hai năm, gia đình đã chi ít nhất 2 triệu nhân dân tệ (hơn 7 tỷ đồng). Dù vậy, cậu vẫn không hoàn thành nổi khóa dự bị.

Tệ hơn, Trần Vũ ngày càng khép kín, thậm chí có dấu hiệu trầm cảm. Lúc này, bà Lưu mới nhận ra việc du học không hề phù hợp với con.

Bi kịch của đứa trẻ

Tháng 7 năm 2016, Trần Vũ trở về nước. Nhưng cuộc sống không khá hơn: cậu gần như không ra khỏi phòng, suốt ngày chơi game, bà nội mang cơm vào tận nơi, thậm chí đút từng miếng.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Tháng 9 năm 2017, cha mẹ cho cậu học một trường cao đẳng nghề với hy vọng học được kỹ năng. Nhưng chưa đầy hai tháng, Trần Vũ mâu thuẫn với bạn học, bỏ về nhà và tiếp tục sống trong thế giới ảo.

Trong các cuộc trò chuyện giữa hai mẹ con, ngoài việc chuyển tiền, gần như không có nội dung nào khác. Với Trần Vũ, “tiền” dường như là thứ luôn có sẵn. Chỉ cần muốn nâng cấp máy tính, cậu lập tức nhắn: “Cho con 10.000 tệ (gần 40 triệu đồng”.

Hơn một năm trôi qua, hình ảnh Trần Vũ ngồi chơi game, còn bà nội kiên nhẫn đút cơm vẫn ám ảnh bà Lưu. Bà mất ngủ, lo lắng, thậm chí xuất hiện triệu chứng trầm cảm.

Một chuyên gia tâm lý, ông Trương Tông Bồi, nhận định rằng sự nuông chiều quá mức đã khiến tính cách của Trần Vũ trở nên cực đoan và tách biệt khỏi xã hội. Cha mẹ đã dùng vật chất để thay thế cho sự kết nối và giáo dục, khiến cậu trở thành một “đứa trẻ to xác” thiếu kỹ năng sống.

Ông nhấn mạnh: nếu một đứa trẻ gặp vấn đề khi trưởng thành, đó thường là kết quả của cách nuôi dạy từ nhỏ. Thành công hay thất bại của con cái có liên hệ mật thiết với giáo dục gia đình.

Tương lai của Trần Vũ vẫn là một dấu hỏi. Nhưng câu chuyện của cậu là lời cảnh tỉnh rõ ràng: yêu thương không có nghĩa là làm thay tất cả.

Dù hoàn cảnh hôn nhân ra sao, công việc bận rộn đến đâu, cha mẹ vẫn cần đồng hành đúng cách, dạy con tự lập, biết chịu trách nhiệm và biết sống như một cá thể độc lập. Bởi chính những điều đó mới quyết định con sẽ trở thành người như thế nào trong tương lai.

Bà lão nhặt rác nhận nuôi bé gái bị bỏ rơi, khi đứa trẻ thành Thạc sĩ liền nói 1 câu khiến bà lặng người
Bà lão nhặt rác nhận nuôi bé gái bị bỏ rơi, khi đứa trẻ thành Thạc sĩ liền nói 1 câu khiến bà lặng người
Thấy cuộc sống khó khăn của bà, hàng xóm khuyên bà nên từ bỏ "gánh nặng" này: "Bà còn không tự lo được cho bản thân, vậy mà lại còn nhận nuôi một đứa...
Bấm xem >>

Trẻ bị bỏ rơi

Link nội dung: https://phunuvathoidaivn.com/con-trai-hoc-kem-duoc-dau-tu-7-ty-di-du-hoc-22-tuoi-ve-nuoc-ba-noi-van-phai-dut-com-me-noi-1-cau-khien-ai-cung-thuong-a175983.html