Trước khi lấy chồng, sinh con, nhiều bạn bè đã từng khuyên tôi rằng dù làm gì cũng hãy nghĩ đến bản thân, đừng hy sinh nhiều quá và cũng đừng đánh mất ước mơ của chính mình. Thế nhưng sau khi xây dựng tổ ấm ở tuổi 30, tôi dường như đang làm ngược lại hoàn toàn những lời khuyên đó.
Đến nay tôi đã làm mẹ toàn thời gian được 3 năm, nghỉ công việc thiết kế từng là niềm đam mê của bản thân suốt thời trẻ để toàn tâm toàn ý chăm lo cho chồng và con trai. Nhiều khi chạnh lòng nhìn lại, tôi cũng có thoáng chút buồn, thậm chí còn không nhận ra bản thân đã thay đổi so với ngày còn son trẻ nhiều đến vậy.
Ảnh minh hoạ
Cứ ngỡ chồng ra ngoài kiếm tiền, vợ ở nhà chu toàn gia đình thì tổ ấm sẽ hạnh phúc, nhưng tôi nhận ra bản thân có lẽ đã mắc sai lầm lớn. Dần dần, chồng không còn coi trọng tôi, cưng chiều và yêu thương tôi như trước. Thậm chí, với giác quan thứ 6 của một người phụ nữ, tôi cảm nhận được anh đối xử với cô bạn đồng nghiệp ở công ty còn tốt hơn mình. Tôi chưa từng nghĩ có một ngày mình phát hiện chồng ngoại tình… chỉ từ một dấu chân trong nhà tắm. Nghe thì buồn cười, nhưng đó là sự thật.
Hôm đó, như mọi ngày, tôi dậy sớm dọn dẹp nhà cửa trước khi con thức giấc. Khi bước vào nhà tắm, tôi khựng lại. Trên nền gạch còn ướt có một dấu chân lạ – nhỏ hơn chân tôi, thon hơn, rõ ràng không phải của chồng. Điều khiến tôi chắc chắn hơn là… hôm qua tôi không hề vào nhà tắm sau khi lau dọn xong.
Tôi đứng lặng một lúc lâu. Tim đập nhanh nhưng đầu óc lại tỉnh táo một cách kỳ lạ. Tôi không vội làm ầm lên, cũng không tra hỏi ngay. Tôi im lặng, quan sát và bắt đầu xâu chuỗi lại mọi thứ. Những lần chồng về muộn với lý do “tăng ca”. Những tin nhắn anh luôn quay lưng khi trả lời. Những lúc anh vô thức mỉm cười khi nhìn vào điện thoại. Và cả sự hờ hững của anh dành cho tôi trong thời gian gần đây.

Ảnh minh hoạ
Mọi thứ bỗng trở nên rõ ràng. Tối hôm đó, tôi vẫn nấu cơm, vẫn nói chuyện bình thường như không có chuyện gì xảy ra. Anh cũng chẳng nhận ra điều gì khác lạ. Nhìn người đàn ông đang ngồi trước mặt, tôi chợt thấy xa lạ đến đáng sợ. Tôi không khóc. Cũng không làm lớn chuyện. Tôi chọn một cách khác. Hôm sau, tôi nói với chồng: “Em mệt quá, chắc em phải đi đâu đó vài ngày cho khuây khỏa. Con ở nhà anh chăm giúp em nhé”.
Anh hơi bất ngờ, nhưng rồi cũng gật đầu. Có lẽ trong suy nghĩ của anh, chăm một đứa trẻ 3 tuổi không phải việc gì quá khó khăn. Tôi gọi cho cô bạn thân, đặt vé đi du lịch ngay trong ngày. Tôi rời nhà. Ngày đầu tiên, anh vẫn còn nhắn tin cho tôi với giọng điệu khá thoải mái: “Ổn em nhé, con ăn rồi. Đừng lo, anh chăm được”. Tôi chỉ trả lời ngắn gọn. Ngày thứ hai, tin nhắn bắt đầu ít đi. Đến ngày thứ ba, anh gọi điện cho tôi: “Con quấy quá… đêm qua không ngủ được. Anh chưa kịp ăn gì luôn”. Tôi vẫn giữ giọng bình thản: “Ừ, cố lên anh nhé. Ở nhà em vẫn vậy mỗi ngày mà”.
Đầu dây bên kia im lặng. Những ngày sau đó, giọng anh trong điện thoại ngày càng mệt mỏi. Anh kể con không chịu ăn, khóc đêm, đòi mẹ, rồi bám lấy anh cả ngày không rời. Nhà cửa thì bừa bộn, quần áo chất đống, bữa ăn qua loa. “Tại sao em làm được hết những việc này vậy?” - anh hỏi tôi, giọng gần như kiệt sức. Tôi chỉ nhẹ nhàng đáp: “Vì em là một người mẹ và là người vợ của anh. Sự hy sinh của em, mong anh nhìn thấy và nâng niu, đừng xem nhẹ”.
Đến ngày thứ bảy, anh không còn nhắn tin nữa mà gọi thẳng. Giọng anh khàn đi, rõ ràng là mệt mỏi: “Em về đi… anh xin em”. Khi tôi về đến nhà, cửa vừa mở ra, tôi suýt không nhận ra chồng mình. Anh gầy đi thấy rõ. Khuôn mặt hốc hác, mắt thâm quầng. Căn nhà thì bừa bộn, đồ chơi vương vãi khắp nơi. Con vừa thấy tôi đã òa khóc, ôm chầm lấy chân tôi không rời.
Anh đứng đó, nhìn tôi, ánh mắt vừa mệt mỏi vừa hối hận. “Anh xin lỗi…” – anh nói, giọng run run. “Anh sai rồi. Anh thật sự không biết em đã vất vả như thế nào…”. Tôi nhìn anh, lòng không còn giận dữ như trước, chỉ thấy… mệt. Anh kể, trong suốt một tuần qua, anh gần như kiệt sức. Chỉ chăm một đứa trẻ thôi cũng đủ khiến anh không còn thời gian cho bất cứ thứ gì khác. Anh không thể tưởng tượng được tôi đã làm điều đó suốt 3 năm qua, ngày này qua ngày khác, không một lời than vãn.

Ảnh minh hoạ
“Anh đã đánh đổi một người luôn ở bên mình… vì một thứ vô nghĩa.” – anh nói. Tôi im lặng, có lẽ anh biết tôi đã phát hiện điều gì đó. Tôi không hỏi về người thứ ba. Cũng không muốn nghe thêm bất kỳ lời giải thích nào. Với tôi, điều quan trọng không phải là anh đã làm gì, mà là sau tất cả, anh có thực sự hiểu và thay đổi hay không.
Tuần đó, tôi không chỉ rời đi để nghỉ ngơi. Tôi muốn anh hiểu, hiểu cảm giác một mình xoay xở với con nhỏ 24/24. Hiểu thế nào là mệt mỏi đến mức không còn sức để nghĩ cho bản thân, và hiểu giá trị của người phụ nữ luôn ở phía sau, âm thầm giữ gìn gia đình này.
Có những bài học, không thể nói bằng lời, phải trải qua rồi mới thấm. Và tôi nghĩ… lần này sẽ là lần đầu cũng như lần cuối, có lẽ bản thân sẽ ấm ức nhưng vì tôi là một người mẹ cơ mà, vì để con có một gia đình trọn vẹn, mình tủi thân một chút có sao đâu…
Tâm sự từ độc giả bichloan…@gmail.com

Link nội dung: https://phunuvathoidaivn.com/phat-hien-chong-ngoai-tinh-qua-dau-chan-nha-tam-vo-lam-mot-viec-khien-chong-xin-tha-thu-a172394.html