Chạnh lòng vì không rực rỡ
- Trở lại điện ảnh sau nhiều năm vắng bóng, vì sao chị chọn một phim có chất lượng gây tranh cãi như "Bus: Chuyến xe một chiều"?
Trong nghề của chúng tôi, không ai biết phim dở mà vẫn làm. Thời gian qua, có những phim chưa thực sự tốt nhưng người ta vẫn bỏ tiền tỷ ra làm.
Phần lớn chúng tôi đều đang hoang mang đi tìm con đường của riêng mình. Các diễn viên hay ê-kíp cũng vậy, nếu dự án nào cũng hoài nghi thì không còn gì để làm.
Tôi cũng chỉ một diễn viên không ngừng tìm cơ hội. Tôi không đủ tiền để đặt viết kịch bản, thuê cả một ê-kíp sản xuất phim cho riêng mình.
Do vậy, tôi trân trọng tất cả cơ hội mình có. Khi cố gắng hết sức cho vai diễn, dù phim ra sao, khán giả sẽ không đánh giá chúng tôi quá tệ.
Về chất lượng phim, lúc đọc kịch bản, tôi không thấy giống bạn mô tả.
Nhiều năm qua, tôi nhận không ít kịch bản, có những cái đọc xong phải từ chối thẳng. Câu chuyện của Bus: Chuyến xe một chiều vẫn có những điểm sáng, mới lạ, có cái đáng coi nhiều kịch bản tôi từng đọc.
Nghệ sĩ Vân Trang. Ảnh: Loan Lê
- Về thực lực, không ai dám coi thường chị. Nhưng làm nghề nhiều năm, chị vẫn không bật lên, cái tên Vân Trang cứ mãi ở vị trí đó, hẳn chị cũng tâm tư?
Cứ mỗi lần thấy các bạn làm việc rần rần còn mình lẩn khuất đâu đó, tôi không khỏi buồn.
Nhưng khi nhìn lại, tôi thấy hợp lý. Nếu bỏ ra 10 năm để xây dựng sự nghiệp, tôi khá chắc chắn sẽ có một tên tuổi rực rỡ như bạn nói. Một số đồng nghiệp cùng trang lứa với tôi chọn đi tiếp với nghề và đã tỏa sáng.
Nhưng nếu không chọn lấy chồng, sinh con, hiện tại tôi sẽ không có gia đình hạnh phúc, 4 đứa con dễ thương như vậy.
Ở góc độ nào đó, tôi tự hào mình đã được xếp vào hàng có thâm niên nghề. Các em sau này trẻ đẹp, diễn giỏi, là ngôi sao vẫn gọi tôi một tiếng "chị Trang" đầy tôn trọng.
Tôi biết ơn việc mình vắng bóng nhiều năm mà vẫn giữ được công việc, còn diễn đa dạng từ kịch, truyền hình tới điện ảnh bởi bên cạnh những bạn đang rực rỡ, không ít bạn đã "đứt gánh" giữa chừng.
Có giai đoạn, tôi đi quay phim từ sáng đến khuya, rất mệt nhưng vẫn cố gắng đến sân khấu diễn kịch. Sau mỗi đêm diễn, tôi đứng nhìn cánh màn nhung khép lại mà muốn khóc. Tôi luôn cảm giác có ai đang đứng ở trên vũ trụ lớn nhìn xuống và thấy một cô bé lúc nào cũng yêu thích công việc mình đang làm.
Cuộc đời tôi nhẹ nhàng lắm. Hỉ, nộ, ái, ố luôn có nhưng mau qua. Tôi chưa từng cố đoạt lấy vị trí nào nên những thứ có được đều là tự nhiên.
Vân Trang trong "Bus: Chuyến xe một chiều"
Tâm huyết hàng chục tỷ
- Đóng phim, diễn kịch, đầu tư, kinh doanh lại còn nuôi 4 con, sao chị "siêu" thế?
Cái này gọi là nghiệp đó! Tôi thường nghĩ về những ngày ở không đi spa, làm móng và thấy mình vô dụng. Vì vậy, tôi chọn làm việc.
Tôi đâu có giỏi. Tôi chỉ nghĩ ra việc, tự làm một phần còn lại là giao việc cho người khác và được gia đình giúp đỡ. Không ai có thể tự mình nuôi con, xây nhà và kinh doanh hết.
Tôi mở cái spa đầu tiên hồi chưa lấy anh xã, sau đó mở thêm 2 cái nữa, tính đến lúc đóng cửa là 13 năm.
Bốn con và khu du lịch sinh thái ở An Hữu, Đồng Tháp hiện đã "ngốn" phần lớn thời gian trong ngày rồi. Tôi không muốn để chúng lay lắt, èo uột nên dù đau cũng đành dừng lại.
Ngày xưa, gia đình tôi nghèo lắm. Ba mẹ chỉ có 1 chiếc xe chở gạo nuôi tôi và em trai khôn lớn. Sau khi kết hôn, tôi tập trung kinh doanh. Thật ra, hai vợ chồng làm việc độc lập. Anh Quân du học xong về tiếp quản kinh doanh của gia đình trong mảng điện lạnh.
Tôi kinh doanh theo kiểu nghệ sĩ nên thường bị ông xã la "làm không biết chừa cho con".



- Chị đầu tư khu đó hết bao nhiêu?
Gần 20 tỷ, không tính tiền đất vì toàn bộ khu đất đó là của đại gia đình bên tôi, không phải của riêng Vân Trang. Nhiều người không biết cứ đồn tôi là đại gia bất động sản, sợ vô cùng!
Thành công nhất với tôi là khách đến đây không chỉ du lịch thuần túy mà thực sự có cảm giác về quê ngoại mình. Đó là tôn chỉ từ đầu của tôi khi xây khu này.
Còn điều tiếc nhất, tôi xây khu này vốn là để về chơi với bà ngoại thường xuyên hơn. Xây được 1 năm thì ngoại mất.
- Chị nói mình xuất thân khó khăn nhưng giờ tôi lại thấy chị giống như sinh ra trong gia đình điền chủ hơn! Mẹ và các chú, dì của chị sở hữu đến 50.000m2 đất cơ mà?
Hiện tại giá đất có thể cao hơn một chút nhưng khu đó hẻo lánh lắm. Những người dân ở đây đều có đất rộng.
Đúng là ông bà tôi từng làm lụng, chắt chiu từng đồng mà có của cải. Tuy nhiên, sau sự kiện phát hành tiền mới và một trận hỏa hoạn lớn, nhà ông tôi xuống hẳn từ đó như trở về con số 0.
Sau đám cháy, ông bị bỏng, sức khỏe rất yếu nhưng quyết không bán đất để lấy tiền chạy chữa. Nghe mẹ kể vậy, tôi rất xúc động và quyết tâm giữ bằng được mảnh đất này.
Vợ chồng Vân Trang tổ chức tiệc trong nhà 1.000m2 ở TPHCM. Ảnh: FBNV
- Đầu tư nhiều thế, chị kiếm tiền tốt không?
Kinh doanh có lúc này, lúc kia nhưng nhìn chung vẫn tạm ổn. Chi phí vận hành khu đó cao quá, riêng bảng lương thôi đã 40-50 người.
Tôi vẫn đang vừa khai thác vừa tiếp tục đầu tư, xây dựng thêm các hạng mục. Cứ dư chút đỉnh tôi lại rót vào, hết tiền lại cho thợ nghỉ.
- Tôi hỏi vậy vì thấy vợ chồng chị mua nhà 1.000m2 ở Quận 7 cũ?
Hồi về làm dâu, tôi sống cùng gia đình chồng nhưng hiện tại có 4 đứa con rồi, làm sao ăn bám ông bà hoài được, phải mua nhà ra ở riêng chứ. Nhưng tôi cố tình mua nhà kế bên có gì gấp chạy sang nhà ông bà gửi con liền. (cười)
Tôi nói thật là nhà mình không giàu, chỉ là không nợ nần ai.
Ông xã không phải đại gia
- Anh Quân góp bao nhiêu trong khu du lịch của chị?
Anh không góp vốn, thậm chí từ đầu còn kịch liệt phản đối, cấm tôi làm vì không nhìn thấy đường ra của dự án. Nhưng rồi anh vẫn để tôi làm và trở thành đường lui nếu tôi thất bại.
Cuộc đời tôi phúc đức khi có 2 người luôn tình nguyện dọn dẹp những thứ tôi bày ra là mẹ và ông xã.
- Vợ chồng chị ai lãnh đạo, ai phục tùng?
Anh Quân đó. Tôi thường nghe lời anh hơn vì ảnh bài bản bao nhiêu thì tôi tùy hứng bấy nhiêu.
Tổ ấm nhỏ hạnh phúc của Vân Trang - Lê Hữu Quân. Ảnh: FBNV
Với các con cũng vậy, về đời sống tinh thần có mẹ lo; còn hoạch định tương lai do ông xã tính. Dĩ nhiên, chuyện lớn nhỏ gì anh cũng đều bàn qua với tôi.
Anh thương tôi lắm. Như vụ khu du lịch, anh cấm và la tôi rất nhiều nhưng cuối cùng vẫn để vợ làm điều mình thích, lúc nào cũng vậy.
- Hai người nuôi con theo tiêu chuẩn nào?
Chúng tôi thống nhất quan điểm nuôi con sao cho đặt vào môi trường nào chúng cũng thích nghi được.
Các con tôi đều đang theo học trường công. Chính ông xã từng nói: "May mà 4 đứa nhỏ học trường công, nếu vô quốc tế chắc phải tốn mấy tỷ/năm, chịu không nổi".
Từ nhỏ đến lớn, anh Quân đều học rất giỏi, từ Nguyễn Du, Lê Hồng Phong tới Bách Khoa rồi du học Úc. Vì vậy, anh cũng muốn các con đi lên từ học hành.
- Trong cuộc sống, chị còn muốn có được điều gì?
Muốn gia đình mãi mãi hạnh phúc như bây giờ, muốn công việc ổn định, muốn trở lại mạnh mẽ hơn và có thêm những vai diễn ấn tượng... Nhưng các con còn nhỏ quá, tôi chỉ đành "muốn" thôi chứ chưa làm ngay được.
Tôi muốn đi hát, trở thành ca sĩ dù chưa đủ duyên. Tôi cũng muốn trở thành nhà sản xuất phim và đang chờ thời điểm thích hợp.
Link nội dung: https://phunuvathoidaivn.com/dien-vien-van-trang-o-nha-1000m2-cuoc-song-giau-co-kho-ai-sanh-bang-a172273.html