Không cần con cái phụng dưỡng, tôi tự bỏ tiền thuê giúp việc chăm sóc, sau 3 tháng mới thấy bất ngờ

Có lần con trai tôi đề nghị đón tôi về sống chung. Nhà nó rộng gần trăm mét vuông. Tôi thử sống cùng ba tháng. Nhưng chỉ ba tháng thôi, tôi đã thấy mình như người thừa.

Tôi năm nay 72 tuổi. Nghỉ hưu đã nhiều năm, chồng mất sớm, con cái đều có gia đình riêng, mỗi đứa một nơi. Tôi sống một mình trong căn nhà cũ, quen với nhịp sống chậm rãi, yên tĩnh.

Vài năm trước, tôi quyết định thuê một người chăm sóc bán thời gian, mỗi tháng 1.500 nhân dân tệ, chỉ để nấu nướng và dọn dẹp vài buổi mỗi tuần.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Chỉ một quyết định đó thôi, vậy mà trong gia đình tôi, nó lại trở thành… một chuyện lớn.

Con trai tôi nói tôi “thiếu suy nghĩ”. Con dâu bảo tôi “lãng phí tiền”. Trong nhóm chat gia đình, có người còn thẳng thắn trách tôi “ích kỷ”, rằng tiền đó để dành sau này có phải tốt hơn không. Tôi đọc từng dòng tin nhắn mà lòng nặng trĩu. Không phải vì giận, mà vì buồn.

Buồn vì đến tuổi này rồi, tôi mới nhận ra: ngay cả quyền được sống thoải mái một chút, cũng có thể bị xem là sai.

Thật ra, tôi không phải người tiêu tiền hoang phí. Cả đời làm giáo viên, lương hưu mỗi tháng hơn bốn nghìn tệ, tôi chi tiêu rất chừng mực. Quần áo mặc đến sờn mới thay, đồ điện hỏng mới mua cái mới. Nhưng tôi già rồi. Lưng đau, đầu gối mỏi, đứng bếp lâu là choáng váng. Có người đến nấu giúp bữa cơm nóng, lau nhà sạch sẽ, với tôi, đó không phải hưởng thụ, mà là tự lo cho mình.

Con cái không hiểu điều đó.

Chúng nói:

“Có con cái đây rồi, mẹ cần gì phải thuê người ngoài?”

Nhưng chúng đâu có ở đây. Cả năm, mỗi đứa về được vài lần. Điện thoại gọi về thì vội vã, hỏi vài câu sức khỏe rồi cúp máy. Tôi ốm, vẫn là tôi tự đi bệnh viện. Đêm đau nhức, vẫn là tôi tự xoay xở.

Cả nước này có hơn hai trăm triệu người đi làm xa quê, để lại hàng chục triệu người già ở nông thôn và thành phố sống một mình như tôi. Người ta nói “nuôi con để nhờ tuổi già”, nhưng đến tuổi già rồi mới thấy, câu đó đã không còn đúng nữa. Không phải con cái bất hiếu, mà là cuộc sống đã khác.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Ngay cả ở thành phố, gia đình bây giờ cũng nhỏ lại. Một đôi vợ chồng phải chăm bốn người già, lại còn nuôi con nhỏ. Tôi hiểu con tôi vất vả. Tôi không muốn mình trở thành gánh nặng. Nhưng có lẽ chính vì thế, khi tôi tự bỏ tiền thuê người chăm sóc, chúng lại thấy… mất mát.

Mất đi cảm giác “cha mẹ cần mình”.

Có lần con trai tôi đề nghị đón tôi về sống chung. Nhà nó rộng gần trăm mét vuông. Tôi thử sống cùng ba tháng. Nhưng chỉ ba tháng thôi, tôi đã thấy mình như người thừa. Giờ giấc sinh hoạt khác nhau, tôi xem tivi cũng phải nhỏ tiếng sợ ảnh hưởng cháu ngủ. Ăn uống phải theo khẩu vị của cả nhà. Tôi không dám ra vào tự do như ở nhà mình. Cuối cùng, tôi bắt đầu mất ngủ, buồn bã, thậm chí có dấu hiệu trầm cảm nhẹ. Tôi xin về nhà cũ, và kiên quyết không quay lại.

Khi sống ở nhà mình, tôi là chủ.

Khi sống ở nhà con, tôi là khách.

Thuê người chăm sóc, với tôi, không chỉ là thuê nấu ăn hay quét dọn. Tôi đang mua lại quyền làm chủ cuộc sống của chính mình. Tôi muốn ăn gì thì nói, muốn ngủ trưa yên tĩnh thì ngủ, muốn đi khám bệnh lúc nào là do tôi quyết định, không phải chờ con cái rảnh.

1.500 nhân dân tệ mỗi tháng, với lương hưu của tôi, là một phần ba thu nhập. Nhưng đổi lại là sự tự do và bình yên trong lòng. Tôi không thấy đó là lãng phí. Tôi thấy đó là tự trọng.

Con cái phản đối, tôi hiểu. Bề ngoài là lo tiền, nhưng sâu xa hơn là nhiều thứ khác. Có nỗi lo rằng tôi không còn cần chúng nữa. Có sự tính toán âm thầm về tiền bạc – tiền của người già, trong nhiều gia đình, từ lâu đã bị coi là “tài sản chung”. Lại thêm áp lực xã hội: hàng xóm nhìn vào, người ngoài bàn tán, sợ mang tiếng là con cái không hiếu thảo.

Nhưng có ai hỏi tôi chưa?

Tôi muốn sống thế nào?

Xã hội bây giờ cũng khác rồi. Dịch vụ chăm sóc gia đình ngày càng chuyên nghiệp. Với số tiền đó, tôi có thể thuê người đến dọn dẹp, nấu ăn vài buổi mỗi tuần, đủ cho nhu cầu cơ bản. Khu tôi sống có nhà ăn cho người cao tuổi, có hệ thống gọi khẩn cấp, có người của cộng đồng ghé thăm định kỳ. Tôi không còn cô độc như ngày xưa.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Thậm chí, vài bà già trong khu còn rủ nhau thuê chung người chăm sóc, sống gần nhau, ai cần thì gọi, ai buồn thì sang trò chuyện. Chúng tôi không dựa vào con cái, nhưng cũng không bị bỏ rơi.

Tôi còn nghe nói luật pháp bây giờ cho phép người già chỉ định người giám hộ, không nhất thiết là con ruột. Nghe vậy tôi thấy yên tâm. Tuổi già không thể chỉ trông chờ vào chữ “hiếu”. Nó cần giấy tờ rõ ràng, tiền bạc minh bạch, và những lựa chọn do chính mình quyết định.

Khi con tôi tranh cãi với tôi vì khoản 1.500 tệ ấy, tôi chợt nhận ra: chuyện này không còn là tiền nữa. Nó là cuộc thương lượng về quyền được sống theo ý mình. Là sự va chạm giữa tư tưởng cũ và cách sống mới. Là nỗi sợ của con cái khi cha mẹ không còn nằm trong vòng kiểm soát quen thuộc.

Tôi không trách con. Nhưng tôi mong chúng hiểu: tôi không cần nhiều. Tôi chỉ muốn những năm cuối đời được sống như một con người độc lập, có phẩm giá, có lựa chọn.

Nếu một ngày nào đó, đến lượt bạn làm con, cha mẹ bạn cũng nói muốn tự thuê người chăm sóc, tự sống theo cách của họ – bạn sẽ nổi giận, hay bạn sẽ thử lắng nghe?

Bởi đôi khi, thứ người già cần nhất, không phải là tiền của con cái, mà là sự tôn trọng.

Không sống chung với con, không thuê giúp việc, sau 7 năm tôi mới thấy: Ở viện dưỡng lão là sung sướng nhất!
Không sống chung với con, không thuê giúp việc, sau 7 năm tôi mới thấy: Ở viện dưỡng lão là sung sướng nhất!
7 năm sống giữa những người già giúp tôi hiểu ra một điều: giá trị lớn nhất của viện dưỡng lão không nằm ở đồ ăn hay phòng ốc, mà ở khả năng xua tan...
Bấm xem >>

Cha mẹ tuổi xế chiều

Link nội dung: https://phunuvathoidaivn.com/khong-can-con-cai-phung-duong-toi-tu-bo-tien-thue-giup-viec-cham-soc-sau-3-thang-moi-thay-bat-ngo-a163995.html