Có một thực tế ít được nói ra nhưng lại diễn ra mỗi ngày: khi các bé gái bước vào tuổi dậy thì, sự thay đổi về ngoại hình của các em không chỉ là câu chuyện riêng của gia đình, mà rất dễ trở thành đề tài để người lớn bàn tán, soi xét, thậm chí phán xét.
Từ chiều cao, vóc dáng, gương mặt cho đến cách ăn mặc, nụ cười – mọi thứ đều có thể bị đưa lên “bàn cân” dư luận, nhất là khi cô bé đó từng là một “ngôi sao nhí”.

Huỳnh Đa Đa – con gái lớn của nam diễn viên Huỳnh Lỗi – chính là một ví dụ điển hình. Từ một cô bé 8 tuổi được yêu mến trên truyền hình, đến một thiếu nữ 18 tuổi bước ra đời sống với vẻ ngoài rạng rỡ, Đa Đa đã và đang lớn lên trước hàng triệu ánh nhìn. Nhưng đáng tiếc thay, không phải ánh nhìn nào cũng dịu dàng.
Mới đây, loạt ảnh du lịch của Huỳnh Đa Đa bất ngờ bị đào lại và gây sốt trên mạng xã hội. Trong ảnh, cô gái trẻ cười rất thoải mái, tự nhiên, mang đúng vẻ trong trẻo, tươi mới của một cô gái 18 tuổi đang tận hưởng tuổi xuân của mình. Thế nhưng, trái ngược với sự dễ chịu toát ra từ những bức hình ấy, phần bình luận bên dưới lại trở nên ồn ào và nặng nề hơn bao giờ hết.

Huỳnh Đa Đa nhận về khá nhiều ý kiến trái chiều, thậm chí nhiều người còn hoài nghi cô bé đã phẫu thuật thẩm mỹ.
Không ít người chăm chăm vào vóc dáng của Đa Đa để bình phẩm. Có người mỉa mai rằng cô “trông quá trưởng thành so với tuổi”, có người ác ý hơn khi lục lại những hình ảnh từ năm cô mới 8 tuổi để so sánh, thậm chí phân tích xem cô có can thiệp thẩm mỹ hay không.
Dường như, việc một bé gái lớn lên, thay đổi hình hài theo đúng quy luật sinh học cũng trở thành điều gì đó… đáng ngờ trong mắt dư luận.
Ít ai còn nhớ rằng, năm 2014, Huỳnh Đa Đa từng là cô bé được cả chương trình Bố ơi mình đi đâu thế? mùa 2 yêu quý. Khi ấy, Đa Đa mới 8 tuổi – thông minh, lanh lợi, lễ phép và rất chín chắn so với tuổi.

Hình ảnh cô bé nhỏ nhắn, biết quan tâm đến người khác, nói năng nhẹ nhàng đã để lại nhiều thiện cảm trong lòng khán giả.
Sau khi rời khỏi chương trình, Đa Đa vẫn luôn nhận được sự quan tâm đặc biệt. Càng lớn, cô bé càng xinh xắn và bộc lộ rõ năng khiếu ở nhiều lĩnh vực.




Đa Đa được biết đến là một cô gái đa tài: chơi thành thạo nhiều loại nhạc cụ, viết kịch bản bằng tiếng Anh từ khi còn rất nhỏ, từng làm dịch giả cho truyện tranh thiếu nhi, giỏi bơi lội và sở hữu thành tích học tập đáng nể.
Huỳnh Lỗi – với vai trò một người cha – cũng được cho là rất chú trọng đầu tư vào giáo dục của con. Đa Đa theo học tại một trường quốc tế danh tiếng ở quận Thuận Nghĩa, Bắc Kinh – nơi tập trung nhiều trường quốc tế hàng đầu. Mức học phí lên tới khoảng 300.000 NDT mỗi năm (tương đương hơn 1 tỷ đồng) cho thấy gia đình đã dành cho cô bé điều kiện học tập tốt nhất có thể.
Thế nhưng, dường như tất cả những nỗ lực, tài năng và sự trưởng thành đó lại dễ dàng bị che mờ chỉ vì một điều duy nhất: ngoại hình của một cô bé đang lớn.
Khi sự trưởng thành của bé gái trở thành “vấn đề” của người lớn
Tuổi dậy thì vốn là giai đoạn cơ thể thay đổi mạnh mẽ, đặc biệt là với các bé gái. Việc vóc dáng trở nên đầy đặn hơn, gương mặt sắc nét hơn hay thần thái chững chạc hơn là điều hoàn toàn bình thường. Nhưng trong xã hội hiện đại, nơi mạng xã hội cho phép bất kỳ ai cũng có thể lên tiếng, những thay đổi tự nhiên ấy lại thường bị soi xét bằng ánh mắt khắt khe.
Huỳnh Đa Đa không phải trường hợp hiếm hoi. Chỉ khác ở chỗ, cô lớn lên trước công chúng. Và khi một bé gái nổi tiếng bước vào tuổi dậy thì, dường như em không còn được phép “lớn lên bình thường” như bao người khác.
Người ta quên mất rằng, phía sau vóc dáng bị bàn tán ấy vẫn là một cô gái trẻ đang học cách yêu bản thân, học cách bước vào đời với những bỡ ngỡ rất con người. Những lời bình luận ác ý, dù vô tình hay cố ý, đều có thể trở thành gánh nặng tâm lý mà người lớn chưa chắc đã chịu nổi – huống hồ là một thiếu nữ 18 tuổi.
Điều người lớn cần học khi nhìn một cô bé lớn lên
Câu chuyện của Huỳnh Đa Đa không chỉ là câu chuyện của một “con nhà sao”, mà còn phản ánh một thực tế rộng lớn hơn: xã hội vẫn chưa thật sự học được cách tôn trọng sự trưởng thành của các bé gái. Chúng ta dễ dàng yêu mến các em khi còn nhỏ, ngây thơ và “đúng khuôn mẫu”, nhưng lại trở nên khắt khe, soi mói khi các em bắt đầu có hình hài của một thiếu nữ.
Có lẽ, điều cần thay đổi không nằm ở những cô bé đang lớn lên, mà nằm ở ánh nhìn của người lớn. Thay vì săm soi vóc dáng, so sánh quá khứ – hiện tại hay đặt ra những nghi ngờ vô căn cứ, chúng ta hoàn toàn có thể chọn cách im lặng, hoặc tử tế hơn, là chúc mừng các em vì đã trưởng thành khỏe mạnh, tự tin và đầy sức sống.
Bởi suy cho cùng, được lớn lên một cách bình thường, không bị phán xét, không bị gán ghép, cũng là một đặc quyền mà mọi bé gái đều xứng đáng có – dù em ấy là con của một ngôi sao hay chỉ là một cô bé vô danh giữa đời thường.
