Giúp con trai chăm cháu, làm việc nhà suốt nhiều năm, tiêu hết cả tiền lương hưu, tới lúc ốm tôi mới ân hận

Có lần tôi nửa đùa nửa thật nói: “Cả nhà chẳng ai đưa tiền mua đồ cả, mẹ giống như người lo hết việc nhà lẫn tiền bạc rồi". Con trai tôi cười xòa: “Tiền của mẹ sau này cũng là của con thôi mà".

Tôi năm nay 70 tuổi, đã nghỉ hưu từ vài năm trước.

Nhìn lại nửa đời người, tôi luôn nghĩ mình là kiểu phụ nữ chịu thương chịu khó. Khi còn trẻ, chồng tôi ham rượu chè, gần như không để tâm đến bất cứ việc gì trong nhà. Mọi gánh nặng từ cơm áo, dạy dỗ con cái cho đến những chuyện lớn nhỏ trong gia đình đều dồn cả lên vai tôi.

Đã có lúc tôi muốn rời bỏ cuộc hôn nhân ấy, nhưng nhìn đứa con trai còn quá nhỏ, tôi lại cắn răng chịu đựng.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Ban ngày tôi đi làm, tối về lại tất bật lo cơm nước, dọn dẹp, kèm con học bài. Mệt mỏi là vậy, nhưng mỗi lần nhìn con trai ngoan ngoãn, học hành tiến bộ, tôi lại tự nhủ: thôi thì khổ một chút cũng đáng. Chỉ cần con nên người, tôi chịu bao nhiêu cũng được.

Tôi cứ thế nhẫn nại sống qua từng năm tháng. Cho đến ngày con trai đỗ đại học, rồi đi làm, lập gia đình, tôi mới dám thở phào. Tôi nghĩ, cuối cùng mình cũng đã hoàn thành trách nhiệm của một người mẹ.

Thế nhưng khi thật sự nghỉ hưu, tôi lại không hề thấy nhẹ nhõm như tưởng tượng. Cuộc sống bận rộn suốt mấy chục năm bỗng chốc dừng lại, mỗi sáng thức dậy tôi không biết mình nên làm gì. Chồng tôi lại qua đời vài năm trước, căn nhà trở nên trống trải, im lìm đến đáng sợ. Có những ngày tôi không nói chuyện với ai, chỉ nghe tiếng đồng hồ tích tắc trôi qua.

Con trai tôi nhận ra điều đó. Một hôm, nó nói muốn đón tôi về sống cùng, tiện thể chăm sóc mẹ lúc tuổi già. Nghe con nói vậy, tôi xúc động lắm. Tôi nghĩ, bao vất vả năm xưa cuối cùng cũng được đền đáp. Tôi tin rằng mình sẽ có một tuổi già ấm áp, có con cháu quây quần bên cạnh.

Nhưng những ngày “đoàn tụ” ấy không kéo dài được bao lâu.

Dần dần, tôi nhận ra mình không phải về đó để được nghỉ ngơi, mà để trở thành "lực lượng lao động chính" trong gia đình. Con trai và con dâu bận rộn công việc, thế là mọi việc lớn nhỏ đều mặc nhiên giao cho tôi.

Mỗi ngày, tôi là người dậy sớm nhất. Tôi nấu bữa sáng, chuẩn bị cặp sách cho cháu nội. Ban ngày, tôi đi chợ, giặt giũ, lau dọn nhà cửa. Chiều tối lại tất tả đón cháu, kèm cháu làm bài, rồi lo bữa cơm cho cả nhà. Đến khi cháu ngủ say, đồng hồ đã chỉ hơn mười giờ đêm, tôi vẫn còn phải rửa bát, lau sàn, dọn bếp.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Lưng tôi đau nhức, người mệt rã rời, còn mệt hơn cả thời đi làm trước kia. Nhưng mỗi khi nhìn con trai và con dâu tan làm về, mệt mỏi ngả người xuống ghế sofa, tôi lại tự an ủi mình: “Giới trẻ bây giờ áp lực lắm, mình giúp được thì cứ giúp.”

Điều khiến tôi không ngờ tới là, gánh nặng tài chính cũng dần đổ lên vai tôi. Công ty của con trai và con dâu làm ăn khó khăn, lương bị cắt giảm. Thương con, tôi lấy tiền tiết kiệm của mình ra phụ thêm chi phí sinh hoạt. Ban đầu chỉ là vài lần, sau đó thành thói quen, rồi dần dần trở thành điều hiển nhiên.

Hầu như mọi chi tiêu trong nhà đều do tôi lo. Có lần tôi nửa đùa nửa thật nói: “Cả nhà chẳng ai đưa tiền mua đồ cả, mẹ giống như người lo hết việc nhà lẫn tiền bạc rồi.”

Con trai tôi cười xòa: “Tiền của mẹ sau này cũng là của con thôi mà. Mẹ đưa cho ai chẳng như nhau, trong nhà với nhau cả.”

Nghe thì có lý, nhưng trong lòng tôi lại thấy lạnh lẽo khó tả.

Rồi sức khỏe tôi bắt đầu có vấn đề. Một lần thấy khó chịu trong người, tôi đi khám và phát hiện mình bị bệnh tim, phải uống thuốc hằng ngày. Thuốc rất đắt. Sau khi mua thuốc, tôi gần như cạn tiền, buộc phải ngửa tay xin con trai.

Ban đầu, nó vẫn đưa tiền cho tôi. Nhưng dần dần, tôi cảm nhận rõ sự khó chịu trong ánh mắt và giọng nói của con.

Có lần, sau một ngày làm việc không thuận lợi, con trai tôi buột miệng: “Chi phí trong nhà tháng nào cũng cao, mẹ không tiết kiệm được chút nào à? Nếu không thì con lấy đâu ra tiền lo cho mẹ?”.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Câu nói ấy như một nhát dao lạnh. Tôi đứng lặng người. Tôi hiểu, trong mắt con, tôi đã không còn là người mẹ cần được chăm sóc, mà là một gánh nặng.

Tôi bắt đầu hối hận. Nếu ngày đó tôi không mang hết tiền tiết kiệm ra lo cho gia đình, có lẽ tôi đã không phải xin tiền, không phải nghe những lời làm mình tổn thương như vậy. Tôi cười chua chát và nói với người quen: “Có lẽ đó là số phận của tôi.”

Tôi về đây với mong muốn được an dưỡng tuổi già, nhưng không ngờ lại rơi vào một vai trò khác — vừa làm việc không lương, vừa phải dè dặt trong từng đồng tiền của chính mình. Khi sự cho đi vượt quá giới hạn, “hiếu thảo” cũng trở thành một áp lực nặng nề, cả với người già lẫn người trẻ.

Giờ đây, tôi mới hiểu rằng, nghỉ hưu không chỉ là rời khỏi công việc, mà còn là học cách giữ lại cho mình một khoảng tự do và tôn nghiêm. Nếu không, rất dễ từ “người thân” trở thành “gánh nặng”, mà nỗi đau ấy thì không lời nào nói hết.

Sau khi lần lượt chuyển đến sống cùng 4 con, tôi nhận ra: Về già, tiền bạc có sẵn trong tay mới là hạnh phúc nhất!
Sau khi lần lượt chuyển đến sống cùng 4 con, tôi nhận ra: Về già, tiền bạc có sẵn trong tay mới là hạnh phúc nhất!
Người đồng nghiệp cũ của tôi sống một mình, có lương hưu ổn định. Chị nói với tôi: “Già rồi, có tiền trong tay không phải để hưởng thụ, mà để không...
Bấm xem >>

Cha mẹ tuổi xế chiều

Link nội dung: https://phunuvathoidaivn.com/giup-con-trai-cham-chau-lam-viec-nha-suot-nhieu-nam-tieu-het-ca-tien-luong-huu-toi-luc-om-toi-moi-an-han-a159227.html